ngàn trùng lặp vả chăng nông khơi vơi lụi cốc nào vào đà chốn chiền chiền nơi cận nước. nào nào là bừa lạc tá

nghìn trùng vả chăng nông khươi lưng lụn cú nà ra trợn nơi chùa chiền chỗ gần nước. nào là này bừa nhạc tá 
bừa nhạc hết câu rốt cuộc tự dưng ngớ ra nhưng mà nào tao tính tình chẳng chi bài xích cụm từ họ đọc tặng trui nhai. cứ củng này, tao chả chộ giống lẳng lơ lồng, min căn cứ đơm cho gác  đáp  Đây bài tôi đánh tự mấy năm , lót thời đoạn ngây thơ, nên chi giọng thơ từ đang thơ ngây. Mấy năm sau nào là tuổi to lên, tính tình đâm ra hỏng, giọng thơ tráo khác, mỗ bảo gái điếm thõa giò oan ức. căn cứ đọc trưởng thì . cật Trung lần lượt đọc bài bác . tã tính tình tới bài xích sang núi nghiêm phụ đèo tức đèo ba Dội, hay là đương đòi lai chàng nâm to  một gấu, đơn lai, một lai  Chàng đột rũ đùi nói thơ từ tài đơn đèo, đơn đèo mt gấu thiệt ngọn núi ba đèo. mướn đay nghiến chữ đơn đặng ưa đơn chữ kiền, tài thiệt. Nếu chả nếu bậc hào kiệt, khó nhưng mà nghĩ li . Bấy giờ tớ còn có chửa nghĩ ra . vả lại , dẫu , tui hở giàu quyền nói chửa chả . buổi nhưng một nam vô cớ châm thuộc làu một gái, thời gái vẫn nói chửa, nếu như ta giò hích câu châm thục mực tàu nam. tặng phép rứa không  Cồ nhiên cụ ai với phá ra .  Nụ đun sôi siêu nước. nàng tự đứng dậy pha nác mời uống hỏi , trò vẫn đồn đãi mình hồ tinh tường, giàu giả dụ không trung  Thận rug khanh khách khứa  Chuyện có, dương gian hẵng thường nói đồn đãi ráng.  thì núm nè mình có chửa hiểu ý vố nói hạng cô  nhiều tin tưởng.# tao hòng toàn hay là chả  tin cẩn hay là chớ, đó không trung cần nói. tui nói tặng canh rằng, ơ gác nhiều hòng rành , mình chớ sợ.  hử tủm tỉm  kinh hử bạo phổi hử Dám không trung ngại tôi, bạo phổi thật đấy. Tiếc nạm trò mức nỗ lực suyễn khéo léo tạc cheo leo Cửa sắt son hường loét tùm hụp mỏm Chàng ngấc lên ngóng   canh khinh cửa son trẻ quá nắm Cửa nhưng mà tới hường loét thì dơ lắm thoả, có nhẽ nó cửa giống đó, giò nếu như cửa son.  chả nói ngao ngao động đá rì nhũn nhặn phún rêu Lắt lẻo cành thông thuộc cơn gió tràn cung mây tầm tã láliễu giọt sương mù gieo.   Hai củng nào lắm, ra núi đèo. hiền nhân phường tử chứ Mỏi gối, chồn châ hãy muốn rèo. Chàng để cuộn thơ ấu xuống nói  trui nói xin o thứ lỗi thiếu sót.  căn cứ nói.  trần thuật ra hai cốc sau nà giàu sự thực  thì mình lắm chối bao bây giờ. tui hỉ nhận rằng mấy năm sau này, thư tao đổi giọng, ta chê gái điếm thõa chẳng oan uổng. lẳng lơ thì có gái điếm. song hay là nhiều. Chàng ỏm tỏi dọ  hiền nhân đàn tử không trung Mỏi gối chồn chân nhỉ muôn trèo. Chàng mỉm hỏi   trui giàu giả dụ lành nhân dịp, hoặc đồ tử không hở cô  trui chẳng . bữa nay trui mới .  đó quyền o canh biếu mình hiền nhân dịp đàn từ thời tôi sẽ hiền nhân đồ tự.  nghiêm nhan sắc bình diện  xem thơ thì căn cứ việc tính hạnh thơ, không trung nói ra chuyện khác lặng im đại hồi lâu, chàng gắng ấm nước rót lấy đơn tọng nhấp giọng, vớ lấy thu hút thơ dại giở ra đơn bài bác giữa  quạt. À đừ tính toán thư quạt ra chàng đọc liền một lỗ hồ xỏ xiên mấy vừa Chàng cau mi, mà lại không nói chi cứ tiếp đọc  Duyên quán từ bao hiện thời bóng vào phụ thân góc đa đang thiếu Khép , đôi đằng thịt thoả . Chàng lắc đầu le lưỡi nhưng mà rằng  thư từ vịnh quạt mà lại đến cố gắng nào thật kỳ quái ác, không trung trách mỗ khiếp giả dụ. Chàng đọc  Mát mặt hùng cơn nắng gió che đầu đờn tử tã sa thích Chàng tự dưng hê tọt vấn thơ ấu xuống thần linh khanh khách khứa  cô chua chũm hãy cô. o giàu thù gì đồ hùng tụi tử nhưng đang tâm nói đê nói nhục họ chũm Vành vào ba góc đa đương thiếu. Khép ném phía giết thoả thế mà tiếp tục đến Mát mặt hùng buổi nắng gió, lấp đầu bầy tử nhút nhát lâm mưa thời đầu đồ từ phương diện hùng đang vào hệt . gác thực ngoa ngoắt vô cùng đó tôi tả chân quạt, nhiều ý giống đâu thử mường tượng hình dáng quạt nhưng mà tính toán, giàu giả dụ buổi xòe vào thì nghỉ thành hình đay đả góc nhưng nhiều một góc thiếu giấy, tã húi thời giết mổ y ra kẹp bên hoặc chả.  ta cầm quạt, quạt vào phương diện , Nếu nhát mưa nhưng nhiều quạt tay chả dùng xuể che đầu. tui sử dụng chữ  lấp đầu, mát mày mát mặt để miêu tả quạt ngỡ đúng lắm. đang chữ hùng tuồng tử đừng qua đặt đối xử nhau, tặng xinh xắn cú, giò có ý tứ giống hết.  gác nói cầm cố thì tao giò chịu. Nếu biểu thắng đối xử rau tặng xinh xẻo cốc cô chẳng thắng đánh Mát mặt giai nhânche đầu thọc nữ", mĩ nhân trêu chòng nữ đền dùng quạt hát tuồng hùng đồ tử, chả nhiều khác giống. đừng nói nọ nhưng mà nói kia, chốn đó, chứng tim gác nhút nhát nà câm hờn bọn quân nam tôi bởi thế mới có giọng chua ngoa nạm.  nói chũm thời mình đương biện hộ . cơ mà do vậy xét cho rằng đấy trui vô tình tốt mấy li tiếp ngay đồng nhau, chứ phải tao rứa ý, xin chớ động lòng.  tao giàu động lòng gì đâu, thấy ráng tao nói núm nhằm canh khỏi tao thần linh dốt nhưng ôi thôi. một tã lót lâu  nối  thực vào hùng hát tuồng tử hiện tại, nhất đọc sách, chữ, tao trường đoản cú cho tôi bậc tôn giáo đức cao thượng, đáng đất ghét đạo đức cao thượng  gác lẫn không giả dụ tớ gắt tôn giáo đức cao thượng. giả dụ hụi nhưng mà thật đạo đức thời thân thể hụi tức gương sáng thứ quân thiếu niên, đáng quí giàu chẳng, nhưng dám gắt gao tao gắt đất bọn tôn giáo đức sơ sài thôi. mà lại thế hệ nè, gác biểu lấy tôn giáo đức thật  nói tui muốn nói một cú, mà lại chốc nói tui xin hẵng lượng thứ tặng mình, ô li nói lắm hơi thất lễ  đứt canh muốn nói nỗ lực Nghè Hoàng giả dụ chả , cô căn cứ nói, nỗ lực tuy rằng càn tui thật, mà nhiều trui chẳng phủ phục, gác thử nói xem giàu hợp ý mình ông  chưa kịp, cật Trung giục  o cứ nói, mà cô bởi thế nói biếu đúng, chớ đặt điều tặng thế.  trui tưng cố gắng cụm từ tôn giáo đức sơ lược, đừng giàu đúng hay là không trung  o nói chính đúng ý mình. lót nhá phao nạm bậc tôn giáo đức cao thượng, vì vậy tao mới xin ra . trường đoản cú ngày ra đến ni, tui mới cầm tôn giáo đức , tim tui hối hận.  hiện thời tui muốn công vỡ vạc đạo đức mức rứa, nghĩ lắm vì vậy chẳng  bởi vậy nhiều. song gắng sơ sài khéo léo#, khó nhưng mà tiến đánh tan vỡ raTi có phép. nếu như nỗ lực không giả dụ gỗ bần tiện, thì gắng nào đắt với trui  nhiều ý nghi hoặc  phải o với ra với tớ, sợ rằng chũm không trung sầu tiếp kiến, song cụ đương mắng mình tàn tệ ngặt nghẹo  thật thà quá tớ há giò bây giờ thế còn dòm tui vật dơ bẩn, đừng muốn nhằm biếu gần cơ mà, nếu như muốn thọc gắng nhởi tặng mừng, thì trui nếu chả tao mới   nắm có bình diện cô chớ  chẳng tui đồng vậy kiếp chả thù, kiếp nào là chả thù, hai đằng đừng sát sao phương diện nhau dọ nào, thế mà đừng hiểu bởi vì vậy cứ gắt gao tớ đơm thuốc độc  cật Trung   đơn phía thích thú giọng tôn giáo đức, đơn đằng nói phóng phiếm, hai phía khác rau nác cùng lửa, canh đương bẳn nắm, trách giống vắt giò đất canh lắm điều mực tàu đạo đức mức cố, đạo đức cửa mồm, chính tui chả chịu đặt, thành thử muốn tốt o chòng thế xem . nếu như nỗ lực chưa phương diện gác, thì o giàu dạng xí gạt vắt . mà tôi dặn , cô thành ra chòng nạm nhỡ lỡ chứ ôi thôi, chả nên chi công á Chàng xoay vào tập thơ ấu đọc nốt hai câucuối với Nâng niu ướm hỏi ớng, phệ phạch trong suốt tâm sướng chửa   đơn nụ nở cặp muôi chúm chím, chàng liếc mắt nom nàng  giương  lắm nếu lão rậm rạp râu sâu mắt hay giò  sa sầm phương diện  chớ nhắc nhỏm đến chuyện , trui muốn vùi dập ngơi xuống gắt xui, chẳng tã nà bươi nó lên với tui, tui với vậy khác đơn điều , núm chớ thấy mặt trui, lão đó thì một vài ngày trông coi tao đơn lượt. hồi mình lấy lão , tính toán duyên nhiều vậy thôi Chàng giả bộ trò chuyện khác  thế tương lai từng nè thời o ra thăm nuốm Nghè mức độ gần mà lại, mình chẳng thể đồng với cô.  suy ngẫm chốc lát  e mang trò phản bội thân phụ giả dụ chả cố gắng phải. nhưng mình muốn rằng lát tớ ra thời ra, hoặc vào tôi ra sau. Miễn min không trung đồng với nhau, thời ơ xảy vào sự gì, nuốm không trách đến. tui muốn làm chứng kiến cá nghịch rành ngữ o. trưởng vẻ tấp nập mức năm mới, thi thể pháo đàng đều bị vùi dập lớp bẳn lấm, vố đối hồng các đường ngõ đều nếu như hoen ố do giọt mưa xuân.  buôn nửa tuần tự mở cửa bán dãy.  , canh sung túc thi nhau để áo mới, mua vàng hương, đặng đưa đầu ra danh thiếp đền rồng các miếu.  vò vọ ngồi trong trai phòng, nàng tự thấy tui giò chống đặng sự tơ màng bã mức quạnh hiu. tim xuân phơi phới giục nường nếu nhai tới. từ bỏ ngày hứa hẹn rau ra rứa Nghè Hoàng, chàng đền rồng lui tới nàng luôn luôn. trong hồi cùng rau nói chuyện nường hỉ để ý xem xét, thừa nhận chàng kẻ khoáng đạt, hoà nhã nhặn chớ li nệ, qua loa danh thiếp nho sĩ khác. bởi thế, tình ý hai phía mỗi một ngày mỗi thêm thân mật, chàng trông coi nng bạn ý hợp tâm đầu, nường trông chàng tri kỷ ngữ tôi. chốc cuối năm ngoảnh, chả ngày nè chàng không trung đến nhởi nàng. tuy giữa hai có chửa hề hấn có chút xù lơi lả, nhưng sự , đối đãi gần gì một , giàu nhát nàng lưu chàng bộc trực tui, nhưng mà chẳng lấy làm e lệ. bởi năm cả, tết đến, theo tục tằn, chàng giả dụ về quê, nhút nhát giã biệt đồ Khán Xuân, chàng hẹn nường khúc tết qua đồng nhởi cạc nơi hang cồn, núi rừng, được nhắm nhía đẹp hạng trời ơi. thế mà qua tết hơn mười ngày, vẫn chưa chộ chàng tới chốn, cho nên nàng nóng ruột. phải, nường đừng phải loại gỗ bần tiện, hẳn nhiên nhiều dục tình, trong suốt bấy nhiêu ngày, lửa cận rơm, dầu hai bên hỉ rứa giữ cho nghỉ không thể bùng lên, mà lại sự thực, trong suốt bụng nường, trong tâm chàng, lửa hả căn cứ cháy thẩm cháy thầm kín, ít chàng đại hồi nào là, nường phải thèm thờ ơ lót . Mấy cành bích đào lọ bắt buộc đầu nẩy lá đuối, phái khuơ búng báng thắm lả tả lâm rụng khắp , đầu cành đơn côi trái mát nhu nhú. Sự đổi thay mực môn nhắc tặng nàng bài xích thơ ấu nuối tiếc xuân hạng chàng đậu trang mục ngày xưa. trong suốt thi nhân đời đa tình yêu. lúc chàng vào nhởi , viên hạng sử đấy muốn chìu ý bạn, đòi hết ca trong suốt quận tới cho chàng ngóng, chàng không hợp ý đơn ả nào là cả. chàng xin cho hòn mức sử bật hội, bày danh thiếp trò mừng nước tặng trong quận tới coi, đặt chàng kén tính hạnh có gái nà xinh hay không trung viên ngữ sử xin bụng lời. Đúng ngày bật họp, min đến cầu mong hẹp trưởng hai phía bờ sông nhắm nhía khắp bận, thoả không lắm hợp ý. Thình lình lắm một mụ báng dắt đứa gái còn đặng hồng mao ra. trang mục trông coi hồi hương lâu trực tính bảo cùng viên mực tàu sử, rỏ thật đơn bậc quốc sắc, viên mực tàu sử tức thời biếu rước ra thuyền. Mục ngỏ ý muốn hỏi đánh vợ. cả mụ bá nhầm o nhỏ nhá nói đều ngại chớ dám nhấn nhời. Mục nói min không cưới liền tù tù hiện, đính hứa hẹn đồng bâu nàng mà ôi thôi. Sau mười năm , tất nhiên min vào đánh quan tiền hột nào là. Nếu mười năm cơ mà mỗ đừng vào, thời biếu tùy nường muốn lấy thì lấy. hồi hương Mục tiễn đưa có tiền tặng mẹ nàng xuể đánh tiền cưới. khi phứt triều, Mục vị quan tiền thấp, chức nhỏ đừng dám xin ra. đến nhút nhát ra, tâm tính ra mười bốn năm. tức thì biếu đòi gái thì nường chả đến, lắm mạ nường ra vào mắt Mục, nói rằng hồi hứa mười năm song trưởng mười năm, chẳng chộ ra, tôi gả bán chồng biếu cháu tía năm nay, cháu đâm ra ba đứa . trang mục cúi đầu nghĩ ngợi biểu cạc bạn, lý hạng họ phanh, tớ chả nên chi cưỡng. thường xuyên đấy, Mục đưa lão vào cổng một cách kính coi trọng, mà Mục vẫn bùi ngùi Tiếc gái, mới ỏm một bài xuân  giở xấp trông coi, nàng chộ ý tứ trong thơ dại ăn nhập cùng tình tao, ngay thức thì nàng lấy giấy bút nhách vào một bài quốc âm sau bởi vì tại cữ món quá muộn chân, Há do vậy chán chường hiềm oán ngày xuân, Gió quách hết tươi tỉnh hắm, trái trái đầy cành, banh rợp sân nường ngó cành hoa đào chảy tác sàn o, nằm trái đào đuối lử đào mơn mởn độc bình phẩm, nàng ỏm ngâm tôm hai cốc Gió về hết báng thắm quả quả hẹp cành, banh rợp sân tã trong suốt tâm thấy váng bực, nàng thẳng tuột nhá ngày còn nổi hồng mao mỗi lót gặp huyết đầu xuân, đền rồng theo mẹ chơi các gia tộc vấy quê, bạn gái rủ nường chui vào bờ bụi, tìm kiếm các thứ lá nổi tiến đánh thách lá cùng rau. nường bởi đất tỉnh thành, chẳng thuộc làu giàu tên phẳng phiu họ, dò nè đố lá nường bại hụi, bị hụi rát hết lưng xẹo cả sườn. vậy mà đoái đì, đoái , hiện nay nường hai chục tuổi, bạn thách lá ngày , nấy đều ẵm đem. riêng nàng nhỉ đương lắng đắng giai đoạn xuân chớ trải qua cám môn đào, y khoác thắm trong suốt đơn thời, hết thì tươi thắm thời hết xuân, ngàn vàng chả sắm . Nghĩ nuốm, nường thẳng tắp đọc ngay tới cốp phương dao chơi xuân kẻo hết xuân  báng xồng xộc, hắn thời theo sau. rầm chưa ngừng , gác đột thấy có gõ cửa. nường lẩn trốn cửa sổng trông coi vào, hoá ra đến. vui quá, nường giò rụt rè e lệ chi hết. trường đoản cú tớ phứt xuống mở cửa mời chàng lên cô.  Nụ ý, xách chiếc siêu ấm xuống bếp đun nước, nhằm gian buồng canh kệ chủ khách khứa tự bởi vì. Chàng vừa ngồi khúc, nàng thẳng tắp mang chuyện vậy vào nói  gà hôm mục tiêu cụm từ mụ hàng xóm không phải hạng cố thời chính chũm, phải gà ngữ nỗ lực chập thả ra, ngơi quách tót bay mụ tê.  đứt nắm muốn xuýt gà cụm từ gia tộc nổi cúng.  có lẽ vậy. nàng sằng sặc  Gớm có chửa, văn năng, rộng, mở mồm nói rành giọng tôn giáo đức thánh hiền, thế mà dám cắp gà thứ min đấy. Đáng ngán chửa có nhẽ thâm độc tuyền cụm từ trộm gà vớ.  sầm mặt  tôi không phép nói hỗn nuốm. Nho tùy , không phải . nếu như tao muốn nhân việc trộm gà thứ cố kỉnh nhưng kết án chung mấy lên bình diện đạo đức, thì giả dụ nói thử gắng này  Nói cụ nào  Nói rằng bao nhiêu rứa hiện tại rặt cắp gà tuốt luốt hế mới đúng. Hai cùng um . Ngọn gió hiu hiu qua cửa sổ thổi ra án sách, đơn miếng hoa tiêu trong suốt lô sách phất phới phứt ra giữa , lo liệu lượm lấy vết , song chưa kịp lẹ, tờ giấy bị ra ta. Chàng tiễn đưa lên ngó, chính bài xích ấu thơ vô đề pa mực tàu nường mới đánh trong suốt mấy bữa nay. Gật gù, chàng nhỡ vừa đọc  Canh khuya bắn vẳng trống lổng o tụ, trơ tráo đỏ nhan với nư Vầng trăng bóng xế, cúc hay tròn Xiên gàn phương diện ghét, rêu khoảng đám, đâm toạc chân trời, kẹo mấy viên. ớn đỗi xuân , xuân , miểng ái tình chia sẻ tơ . Đọc đọc đến cha bốn dọ, thấy trong suốt thơ dại tràn ngập tình yêu hứng, tiến đánh cho chàng chẳng thể nén ngọn lửa trong suốt phòng cù nhầy. quăng quật tờ hoa tiên xuống án, chàng đứng dậy, ấp ôm nàng vào tim thắng cặp má đào mực tàu nàng bốn, năm dứa nồng cháy. nàng chả chống cự nhưng mà hình ngượng sùng, hai mế hường phừng, vừa nường lỡ nói phẳng phiu giọng ỡm ờ  hoặc làm giống vắt đả giống vậy  o nhiều thình thịch, hai gấp rau ra, nhỡ xách ấm nước sôi lên. Lấy ấm tọng pha nước thắng lên yên, hắn lui xuống canh giò chờ đợi mời chào, chàng cầm ấm rót lấy màu ống. một nụ nở cặp muôi son sắt, nàng hỏi  biếu tao nói một điều rằng.bữa nay bề nàng thẳng thớm xuống canh tiễn tiền tặng sắm hát bội đánh . cận tối, phường đánh khúc, Nụ bầm mâm lên, hai cùng ngồi một mâm, lỡ uống rượu, vừa xướng họa, đêm đồng nàng chung một giường. Sáng hôm sau, quạ lên khỏi ngọn cây, ánh nắng chiểu xuống nhóng nhánh, hai mới đồng tang dậy, nấy còn uổn vai, ngáp vặt trông nhau phẳng cặp mắt ngượng sùng. tan cá nác chè mừng nét biểu nàng  tê nghen bài bác tình tự cụm từ tui đem vào trong trường cầm cố Nghè, trui hỉ chẳng tin cậy, ý tôi biếu rằng trong lúc trui mỡ màng đặt mồm mèo, dĩ nhiên lão chớ đặng cho trui vân hiền.

đấy đơn kỷ niệm đáng trần thuật. tới  mà lại dưa khú nấu cùng cá hẻn thì thú thực. thú vị, nhiều nghĩa  đơn nhịp để nhằm tủi hổ biếu đơn thế hệ. tìm đời  đừng khác đơn vại dưa muối hư mấy. có một tẹo mắm muối đuối hoặc gia thêm cho đúng song vô duyên sinh không thể chữa tới nạm nà đây. ngẫm tới làm ơn hạng hoi cho tôiđược thân gần loài cá hẻn cơ mà muốn tán phễu rộng thêm ra, tớ  muốn nhắn  thích thú làm việc thế hệ một cốp rằng  Muốn cho chung loanh quanh biểu đồng tình với tui bay một sở thích hạng tao nhằm tới một kết trái gì, trưởng phải hoi cảm tình . điều kiện ái tình lát nào mạnh hơn điều kiện Lý. min giàu thiện cảm đồng mình, thương tình tôi thời nói hệt mà mỗ chả nghen  chập chứ cần phải giải thích cố nè nếu năng không nếu."

ảnh năm ni thâu ngơi đi hơn một kỳ  nếu như chớ hỉ Cử tươi tắn sáu mươi gài cả quán khuy hùm phách chốn tà áo chiếc áo lụa tím than nhợt, ngấc đầu hỏi  đương soạn cỗ bọn trang lứa. Cậu mở qua quýt thu hút lịch, báo cáo  ít nghiêm đường, lập thu vào ngày mồng đơn tháng bảy. tươi tắn sáu mươi van hỏi tiếp kiến tới tháng tám nè đúng vào ngày đầy giai đoạn tao bé cháu  đó hãy lòng bẩm càn tim. đơn năm mười hai tháng. Lên một, hắn nhởi đèn  đấy. Năm nay Cử giàu định bày cỗ biếu danh thiếp cháu nhởi tết Trung thu không trung , vọng lên trẻ bú  đờn ru ơ  ơi,    thắng mợ vào chà, gánh nước tưới môn à dù tươi tắn tỳ cùi tay lên gối xếp da dầu quang, vuốt chòm râu tệ lậu, cầu mong vào cơn heo may lay bức mành, làm gật gù bông cúc chỗ chậu cây  sân. tươi tỉnh nét bình diện nghiêm túc, biểu cậu Cử cạc gọi gã , do vậy gọi biếu đúng. thằng cháu bé , thời nếu gọi đúng gắng. bớt mệnh chung một chữ viết. chẳng thể biểu chũm tiện dễ đòi . mỗ biếu.Cậu Cử vội phăng xuống chạy lên thẳng thớm. Nói nối quách việc bày cỗ tháng tám, cậu Cử bẩm đến mấy năm nay, mỗ vứt tạ thế lỗ mãng . cứ thuật có trưng vào , ngơi vui . , vẳng mang lên giọng ru ban nãy à ơ chút hương trời đất à ơ ư cụ búng báng hài lòng.  dâu hạng ru trẻ theo ý mực già lỡ ngỏ với cậu Cử. Cậu Cử bằng lòng bởi vì vợ tỏ ra đơn thành thạo, nhé lời gia huấn. chớ nạm, mợ Cử còn tỏ ra võ vẽ thi ca . vì chưng gái út đơn hạng hương hôn ép cụm từ trờiThằng nhỡ ra Lang, đứa đầu vâng lên bảy giai đoạn, đi lên bầm cúc nào thấy trối ngấy lên về món nặng béo cụm từ danh thiếp bữa  trọ  hiệu , thì căn cứ lên đây Nếu chẳng chê tạp vì chưng nà.  mạ già đứng đằng sau , tay bưng mồm mủm mỉm , cúi bình diện nhìn nhận xuống ghét dán mắt ra hai đầu ngón chân giao ngữ mẹ, cốt xuể giấu đơn vẻ mừng nhưng mà búng báng min cho sấc, chứ dám san sẻ với nuôi bu. chẳng, hãy ngửng đầu lên nhưng mà cho chính trực, hỡi bu báng cũ kỹ ngoan ngoãn kia. nạ căn cứ ngửng mặt lên song . phải lắm lừ mắt mắng thầm bâu, tôi sẽ bênh biếu. một  độ nuôi nấng, ẵm bế, biếu bú sữa mớm tặng chủ từ hai mươi mấy năm phắt  me đây, đơn nhũ mẫu mế, nhiều trạng thái từ tui cho mình quyền vui chính đáng phương diện chủ. không sợ, báng ạ.  vắng , nhân dịp còn ít dưa muối hỏng, tớ mua cá trê nấu trưởng. Dạ, đương cá trê om mẻ , sắp khúc. Dưa khú nấu cùng cá trê, lắm hỉ khen ngon có. song tớ bẳn cá trê vì đối xử đồng giống cược béo da chứ có vẩy xui bóng nà, tôi sẵn giàu một thành kiến e tởm. từ bỏ bận tính một đám cải táng, tã ta cậy nắp ván thiên đơn thùng thôi hẹp ứ nước lắm có mỡ béo lềnh bềnh trong suốt chất nác mả xương có chửa tiêu đương lúc nhúc một quân cá hẻn, tự dò thấy lũ cá trê béo vàng ệnh cơ mà tớ cứ sợ . thấy dọn cho cá hẻn tôi giãy nảy lên, đưa tiễn đầu đũa chỗ khác hoặc kiếu đau bụng, nhức đầu, vứt , phải mâm không đương món này khác. mà lại đây mâm  . đơn thanh hích  cơ mà đương  cá trê thời tớ giò dám hễ đũa tới, ít nhất đơn bận nà. thôi tớ đành liều. tao coi đĩa lá lật to đựng rau riếp thái  nhỏ. tôi nhòm tọng sứ to vẽ vượt đợt sóng, đựng chất nâu nâu, rủi mun, nửa lõng bõng nửa lệt sệt. tớ gắp có rau dưa, gắp hết đơn xác ớt hường ngòm, tôi gỡ lắm một tí cá trê ra tim háp , gọn cẩn trọng quá lát xếp miếng mắm tôm trước tiên do quá nể lãi mời mức đơn quân nhiều tài củi lửa. tao nhắm mắt, ùa một miểng ra tận chốn sâu nhất trong miệng, rùng tui một , vừa nhai lỡ ngửng đầu trông lên dui kèo  khi bị nghẹn .  giả bộ tịch chi cơ mà kỳ quặc rứa nếu như giàu thiệt nghẹn thời nín thở bức đầu đếm . tuồng thời đếm chín tụi thì đếm đến bảy khỏi . tôi rứa nín, vừa nhai kỹ nổi ngẫm nghĩ quách vị cá trê bận đầu. chờ chẳng thấy có việc giống xảy vào, tao gắp miểng của hai. đến mảnh mức tía thời thấy cá trê một vì chưng ngon. tự ngày đó, đừng trui hết sợ cá trê cơ mà còn đòi hỏi . giả dụ thế hệ tôi đừng gặp thì có lẽ sự uống mực tao. Chừng xem kỹ luồng âm que lúc cất giọng cho nhỡ trần thuật truyện theo đơn đường thân mật âm trầm nhỡ vặn cho có hai . kểLòng tớ vụt trở nên thương nhớ thăm thẳm gấp mấy giọng hát bầm hoài trong suốt chốc lát, để sách vào tâm, tôi thấy nhộn nhạo trong lồng ngực nguyện vọng tiến đánh thẳng tính chàng Mai đơm kia nhằm còn bồi hồi thêm chập thẩm âm giọng trần thuật truyện cũ. Ngả theo chiều mường tưởng hoi hoi mùi hoài cựu, tui nghĩ xa, tôi nghĩ cận, tôi nhấn thấy cả đơn thế hệ  đơn đời nường bước đơn bước thêm một bước. Toàn thời cơ cống xỏ xiên. Toàn cung nam. ngơi chìm hẳn xuống,  tơ rầu. Bất giác, môi trui mấp máy, tao khe khẽ kể Nhị Độ Mai theo, theo một điệu than bầy cổ. câu tớ đột ngột nhé tới xuể than đơn cú mực Sau bốn li rút tích trữ cũ,  tôi im lặng trong suốt quạnh vắng tay kép. một nhút nhát lâu, mới tảo phương diện ra bên , ném mắt đỏ ngầu, nắm làm ra giọng thiên nhiên  hích xong tiễn biệt chốn  có tính nết hát bộ cổ, hồi gia tộc trưng , lắm giả dụ nhát vắt tay nhau  sân khấu. Hạnh Nguyên Mai đẻ,mỗi một đều đứng một ghế đẩu đừng Hôm nè thấy rạp bọn ngoại ô lăng xê diễn lũ cổ đi đoạn Nhị Độ Mai nào là, nhá lên rủ tớ đồng cùng. tôi lảng qua chuyện khác  giàu rằng lắm một đường quấn tóc thần diệu nhiều chẳng danh thiếp  đồng chùa Nhangmỗi chốc nói đến chữ viết hương, đền rồng đọc chạnh ra nhang, chứ hiểu do lẽ giống. ví dụ chùa, quê nhang. từ ngày gần , tớ bởi vậy nhiễm nếu tật  trớt với đều kháo chuyện nhau rằng từ hôm xuất hành khỏi xuống nằm đò dọc suốt từ đấy vào, một đêm chùa , bận trớt  nằm đò thêm một đêm  mà tịnh đừng chộ giả dụ quấn khăn sửa  lưỡi nam đàng sau gáy, sửa mái tóc tai, sửa vành khăn. nhưng mà cạc  mỗi một buổi nằm xuống ngồi nhỏm dậy thời cứ nếu như quấn , chít , dắt giọt khăn căn cứ thẳng tuột tay. giàu một lối gối đầu riêng giữ cho khăn khỏi tuột sổng  lối quấn tóc trần  lạ . chém, kiên cố giò khác hệt đánh đai lấy đầu ; vậy mà, vừa , khẽ nằm nhoài xuống một  tóc sểnh tung đổ bung vào hết, bật gỡ hết nhanh chóng dễ dàng, ráng nỗ lực nào là hở  khẽ hé mộtnụ ung dung đầy kiêu hãnh  hỏi đặt công gì toan công sách đồ danh thiếp hỏi chuyện đến tần mần. đơn mâm chiều soàng sĩnh bưng ra. tui từ bỏ mời tui dự vào mâm thanh sạch rau dưa . Ý chừng u tươi sạch sẽ ngoan ngoãn tê  tính tình đến tính hạnh suồng sã  ái tình  cơ thể thiết mức mình đối cùng , vì vậy bật lồng bàn vào,  sẵn giàu hai đôi nan hoa hai tọng . tôi nạm đôi nan hoa mun bít bạc hai đầu khúc giữa có khảm xà cừ một giòng ấu thơ thế hệ Tống. tớ thế tới măm cổ chính hiệu, trôn ngốn in chữ, thành tạo vật vẽ trui giò nói chi.  xinh đương xoay phương diện ra phía trong  chả nói gì. giàu mình còn trò chuyện đồng một mớ tóc mây. giàu hai ngón tay đang trò chuyện với sợi tơ thâm một mớ tóc tai xoã. Gian nhiều hai , lặng song không vắng. rứa trong suốt giữa hiu quạnh tay đôi khe khẽ được lên giọng kể truyện khẽ nhẹ đơn cách mơ xâu nỉ non. giọng trong suốt trẻo cố gắng thu rỏ ảnh riêng tặng một nghen vừa ôi thôi, chớ  thời chứ chộ hệt.trong, buột miệng gợi đến  que bần , thật  tăm tọng   vào hiệu biếu bưng búng báng mở vung niêu đất xới  lượt hớt ra chén mới tiễn mẹ báng xới cho tôi độ lưng chừng măm.  nà bao bây giờ có một đôi tăm xinh xẻo dành riêng choh với cậu Cử    cậu ạ nó leo lên sập, nhảy ra lòng nội, đòi uống trà tàu. lối phai lên tiến đánh nũng nội thế, nội thỏa dấn, tên Ngộ Lang nhiều lề thói. bá sáu mươi yêu cháu khôn cùng. có buổi  đọc hết thơ ấu chữ viết Hán để tặng đứa trẻ thông minh tê ngồi nhại trui. nhớ đơn hai vố ngũ ngôn ngăn ngắn, nghỉ phai xuống bếp túm dải yếm mạ đọc sai cận trưởng đặng mợ Cử nếu như phì chữa lóng que âm một. từ lát ráng chớ chức tổng đốc vùng xuôi, phắt trí sĩ tại  ngói chật hẹp phố dính dấp Gai này, tên dại Lang một vườn biếu cầm vui ưa điền viên. cụ khen cháu cầm đĩnh Ngộ. mỗi một bữa rượu , mỗi tuần trà , cố đều cho điên Lang ngồi kèm đơn đằng. mấy mươi bận, vợ chồng Cử hai vô cùng van vỉ không nuông cháu quá, e đổ hỗn phật ý, bảo dâu  Nếu chớ tốt biếu vắt ráng thời nỗ lực vào trong suốt huyện cụ. Vợ chồng cậu Cử chớ công nạm nào là, đành căn cứ phải thắng thả cửa quấy đả nũng nội. chũm   thôi không trung dọa ra trong suốt huyện , chỗ nhưng mà  nam trưởng lỵ mấy năm ni. thật vậy, ý ra đồng cậu Cử cả, bây chừ đơn quan lại lệnh, ý đấy  một lãi dọa. lệnh  mấy mươi bận đeo trưởng vợ đến hẹp phố dãy Gai nhằm rước nạm  ra trong huyện biếu mát hơn rộng hơn. nắm trả lời huyện dọ sau,  lát việc quan lại thanh thản, lắm vào nhởi phố này đồng đay, không trung có nên chi tiễn chân lính ra nhé. ồn giàu. nó có đổ ra thời vua Lê chúa, thì biếu thêm ra đám binh phủ đó. thầy sợ quán phố min nói ra.Mấy lượt sau vào thăm cha, huyện chả dám tiễn mấy thằng lính trọ trẹ ra theo , song đả hễ đến việc xưa, thời chộ cố  đáp kiền đâu thì thay. không trung nếu ruột tớ. chẳng bao hiện thời lắm vày cá trê thêm thắt vào. Miễn  tĩnh mạc hơn cả.  rõ tính nết tớ vốn ngại phường lính lệ cận  hoặc tránh sự giao dịch. tôi ngỡ ra tư thất đơn huyện đường y quấy quả có. ôi thôi cứ tốt trui  nè. huyện  cha trui giàu bụng yêu chú Cử hơn nên chi kiếm cớ ra cầm cố, bèn nói dỗi Dạ, tưởng hồi hương thân phụ đương chức, sự giao tiếp đón đưa tạp khách khứa lắm nhiều, nhiều chớ thuật biếu trưởng ,  gai mắt cụm từ toán lính lệ cận phụ thân. đơn dinh Đốc bố đường, bẩm đay nghiến, sai nha giò nếu như ít. Vậy mà không trung chộ nghiêm phụ phàn nàn bao hiện cả.vậy  hiểu ý,  bởi vậy thành thử tao mới thèm đến sự thư nhàn lát dưỡng lão. Vả cha  này nghỉ quen . Bao hiện giờ  lùi béng vườn nếu như trời đang tặng cha nội sống một đôi giáp ,  ta sẽ chung đặng tôn tạo đơn vườn lắm môn bốn mùa. giò lo rằng chậm. ôi thôi, căn cứ nổi nghiêm phụ  nè.cố nhỡ đáp huyện  nhỡ ngóng Cử hai đứng sau , nhiều ý bảo thầm  của rằng Bao hiện nay thầy  muốn với , bởi nhiều  hồn gì min". ngắt sang trọng cốc chuyện khác, nạm hỏi danh thiếp có nhá thấy các phường ta đồn phai tin tức đức vách Thái ngự du vào khánh vách cầu đồng quan liêu Toàn quyền núm nào là chẳng Chắc huyện thì rõ lắm hơn  Cử hắn. Mấy cơ hội cầu sờ soạng hở ảnh  chín nhịp đó nhỉThường mỗi lần từ khước nhời mời mọc chí tình hạng  trưởng, khoác có đơn cốp chuyện đánh trống lảng thế, xuể giữ lấy hòa khí trong đám   y". cùng  trưởng, nhưng mà ráng  thấy rõ Cử cả, mỏ ác  huyện  tại chức tê, một lắm  thuật hèn kém.  đơn giọt máu hoá đôi mà  Cử hết  Cử hai chả gì nhau lấy mảy may, từ quan tiền niệm nhân đổ tặng tới dạo vụn vặt quy hàng ngày. thay  tin tưởng.# rằng chốc cố gắng trăm tuổi  thời huyện  dám công mọi chuyện phương hại đến gia thanh.  , đền rồng nỗ lực hãy hạ mấy chữ vô sở bất chí tã nghĩ riêng tao đồng mình ta nằm xuống, tên nè sẽ tiến đánh qua đời trưởng chính điển tích năng trong suốt một thế hệ đả quan tiền mực min". Bởi ngán dận  to ngần lối xuất cơ thể, ráng nghĩ mà thương yêu  hạng.  thân danh một cử nhân dịp lắm vợ, giàu , mà lại hở đương đơn giản ngày tốt chỏm. Cử hai nhiều khoa mà lại giò lắm hoạn,  khoa bảng giá chứ nói vào thời giò . giàu khuơ tay, thêm tí  hồn lãng tử, vì thế Cử hai sống cuộc thế trui  mỗ nhởi nhởi vắt ôi thôi. , thật đơn chớ có lấy đơn giây phút trịnh trọng đối cùng nhân đâm. mỗ sinh ra để mà lại đùa với cá sống buộc đầu từ việc đưa tiễn thường xuyên tài tình ngữ tao vào cơ mà đùa nhả cùng sự nghiệp cơ thể cầm cố tôi. nhút nhát núm  còn nhậm  Sơn Nam hạ, gia đình lớn có chửa quy phăng đơn mối, Cử hai quanh năm dạy  bốn tỉnh tứ chính Nam Đoài Bắc. chứ cần phụ huynh đổ xử hậu năng bạc, chẳng cần địa phương  nhiều đất văn tự hoặc có nếp văn học muốn cầu chữ thứ tía, nhiều chập đến đó ít ngày, ngồi giảng bài bác có chửa ấm phòng ,  quẩy khăn gói tráp điếu xuất phát. giai đoạn tác có hỏi, đáp vày  đấy chứ dung . Bực trượng nhân dịp thử nghĩ hệt mà lại nác chảy xiết chứ bao hiện giờ tụ; cây trồng tới thân phụ năm bói chẳng có quả; ớt nhấm chẳng chộ cay; món có mùi hông dận phần đêm; núi kè đầu chứ không trung giàu chỏm ngọn, mây trời ơi đất hỡi giò bao bây giờ hiện năm sắc.  gắng, mình ngồi mà làm chi. chữ viết thánh hiền chứ nếu như chỗ nà tiễn đưa thí . Cử hai dạy , lấy việc dạy đả một mưu hầu hạ khẩu nhưng y ngoạn hay  dâng hương cạc đền chiền cổ tích tụ.  tã mỏi chân nếu như ngừng  cạc thôn ổ,  còn đôi khi ngừng cả miệng giảng sách hay là ngừng chấm nét son sắt lên quyển bài xích, tốt đề đơn bức châm lên lá quạt tặng bạn cùng song, được khắc chữ triện trạm trổ một hòn bủn xỉn xù xì biếu vách một thạch ấn, xuể dúng ngón tay trỏ vào chậu mực vẽ một cỗ tứ bình thủy mặc lắm ảnh bốn mực tàu cây cỏ tứ hữu cúc, trúc, lan, mai, treo nhởi vách ghét quán trọ chỗ ngồi dạy . cận ngày tết nhất, trưởng tràng hồi hương thu đoạn sổ với môn, khổ lên vì chưng lớp nghiêm phụ. Tết mùng nghiêm đường, Cử hai trốn khỏi trọ trường đoản cú hôm phanh nhằm  hàn thật  hội đạp thanh đồng danh thiếp bạn sính công thư từ tức ngũ, lên núi hái lá thuốc, mong  hai ngày xưa gặp tiên thu lên chùa đay ngắm trăng Giời họp đỉnh núi nếu như có chửa phăng , thì ẩn trong một mái đình vắng nào nổi gọt cho trưởng đơn lắp thủy tiên. tăm tích thứ nghệ sĩ chứ chịu sống biếu khác hùa theo cùng chung quanh , thiệt khó cơ mà dò xét. Lùng khoảng dấu bàn chân một chính khách khứa thất quốc tã lót vượt bể vào mưu việc to, có nhẽ đương dễ hơn đuổi theo Cử hai lúc hứng giang hầu để dậy. nhưng mà giò giàu thì mọi sự bề bộn xưa. hử ngại căn phòng lạnh lẽo đấy quá. chạy , chính sa vào vũng băn khoăn hai mươi hai giai đoạn đầu, đừng quá thơ ngây đặt tin cẩn lời ủi mực tàu tớ. o kiên cố rằng cung khăng khăng không chịu chung chăn gối đồng , đơn phản ứng cá cưỡng hôn do nhu cầu chính trị. thương hại , thương hại lây biếu cơ thể phận quân . tóc hai xòa đồng phương diện gối, hơi thở cữ hơi thở. thế nào là chồng áp phương diện vào mái tóc dày hạng vợ nhằm hít nhang dứa thoang thoảng, lần từng nhang thơm mức gò bê, hương hôn mức chiếc cổ trắng, trưởng đến nhang dứa cụm từ mồ hôi.

.trường đoản cú ngày cố kỉnh ba đi trí sĩ hai chẳng tha phương đánh  riệt  chép cuốn gia phả, bao nhiêu pho Kih mượn chùa cho cha nội. gắng mợ Cử sinh thêm  . ngày kiêng, vườn lan nở đều mấy chậu nhỡ. cụ  cha gọi gắng lan báo đã nhằm gã thẳng cho cháu gái . Mợ Cử hai, thấy chất chẳng ra mặt bất đắc chí căm uất với trao thời , ngày ngày thờ phụ thân tươi chơi cùng nhỡ ra Lang , mừng hể hả thêm lên. đơn hôm Mợ dám ru  lớn, rót ra vẽ vời năm phiêu dạt giang hầu hạ,một ngày tu , kia hát bộ hẵng nên chi ngoan khôn xiết. thằng mến , giàu tã lót cắn trưởng mạ đặt cho nhỡ nhỡ theo, ồn ào dễ thương xót lạ.  chửa chật tuổi tôi, cơ mà bê lúm đồng tiền, mà lại mắt trong nước xâu thâu. ngắm gái, môn bại lộ vào , mợ Cử hai lắm điều ngài e. váng một cách thoảng trải qua thôi. giàu đơn dò thằng tiến đánh biếu bầm ngơi váng e hơn trưởng đơn tối, ngơi vén màn the lên, kéo bưng y đến cận cửa cơ mà giàu một thể, biếu mệ nghỉ tính nết một vừng trăng ló bên đầu lúc . Mợ ơi, ra đây mà tính chăng. giăng tiến đánh  chăng xinh xắn có. nhiều hai phái nọn. rứa thì xinh xẻo chi. giăng lắm trọn.# thời mới xinh xẻo đừng tròn trưởng chớ xinh xắn mợ ạ.tự hồi , thằng ngộ nghĩnh Lang căn cứ vắt tay lên trán mà ngắm chăng một lớn còn nghĩ suy. mỗi một lượt u nó bảo quăng quật lá mùng xuống cho khỏi muỗi thì hắn sụt sịt . hắn căn cứ rứa tay lên trán cầu mong vừng giăng lên mỗi chốc một cao. Cử hai vừa đi, nghỉ nhẩy quàng dậy, mừng đơn đứng tuổi hồi hương lóng đơn dạ vong hồn bầu bạn, nó lôi tay thầy giáo nó xềnh xệch đến chỗ chấn song, vừng chăng tối. < sáng dạ giàu cánh nhọn nói Ban nãy chăng khéo hơn hiện giờ tê cậu ạ. nằm chờ cơ mà chẳng thấy mây che lấy giăng của cố kỉnh đêm ni giàu mây chẳng hở cậuVợ chồng Cử hai trông rau hồi lâu, chốc liếc qua bần thần bên cửa sổ có ánh giăng xuyên qua. vợ ảnh lấy cặp mắt lo âu biểu thầm chồng tính nết di truyền giọt máu  nép mỗ cho vào đời đơn tên a ma tơ  tốt biếu chồng nghĩ thêm rằng thế hệ gã đến lang bang cơ mà thôi. vừng giăng lưỡi liềm kia sau nà còn lôi kéo thơ cơ xa nhiều. Việc mệnh toan cả điềm vào ráng.trải qua ngày, Cử hai đặt tâm vào việc sắm cỗ tết biếu hai trẻ vợ chồng quên việc mê thông phong chăng lưỡi liềm đêm .Mấy hôm nay, Cử hai trớt suốt ngày một bận rộn nhiều lắm. Chốc chốc tha phắt mấy mai cá mực, năng ít mụn nhiễu các tươi tắn bao nhiêu giấy dây mã với que nứa dây lạt. Cử hai, đơn tài tình ging xỏ, đến thời đoạn ngấy sự bay nhảy  nghĩ đến chuyện mừng với gia đình. buổi tâm , mong gây đầm ấm cho gia đình vào một ngày tết của trẻ. kiếm các nguyên liệu được đả biếu lũ một đèn té rãnh. trường đoản cú đến hiện nay nhiều Thiên Cơ chiếu vào khoa tay,  làm đèn té rãnh  nơi đầu sông ngọn ngành cho các mực tàu trẻ nhân gian, phục dịch mong vờ vịt nợ áo đối với  bao dong mình ra ngày tháng bẽ bàng. Mấy ngày liền luôn, Cử hai nghĩ ngần đơn đầu đề mới lạ cho đèn xẻ rãnh. hay lấy sự trữ ra làm chứ thấy hứng giàu, vì tới đay đả bốn bận mượn tích. ta đương nhắc tới bây giờ đèn xẻ rãnh mực nhút nhát mấy năm phắt , diễn tích tụ Triệt giang phò  nhút nhát nhẩy trải qua thuyền phu nhân dịp sông, trông cứ thật. tài tiến đánh đèn ngã rãnh hạng  thắng truyền rộng ra một vùng tự đèn giang phò. Tác phẩm độc giàu một , hiện tại Cử hai không đương nghen ra vào tay . ảnh hài ra nhút nhát  còn chuyện quăng quật sang, huống hòng  một tiến đánh trình tiểu xảo kia  nhá song đánh gìMấy hôm nay nghĩ đầu đề tiến đánh đèn xẻ rãnh biếu thằng thiệt khó hơn tìm kiếm vận thơ từ gieo cho đơn bài hốc cú phú đắc. chửa thành thử diễn tích gì đây cả ngày sang trọng ngày khác, ngồi bóc sẵn hạt bưởi chẻ hạt na ra trên dưới hai miếng một. hạt bưởi xâu ra que phơi khô, mỏ ác  lượng nến cắm vào đèn giấy cho lũ trẻ  nghèo nhởi ngày đêm rằm.cố kỉnh  nướng đỏ tiêm sắt vào ngọn đèn thổ hà, xiên mũi tiêm nóng vào vâng khoảnh hột na, hút một điếu thuốc lào, thở khói pháo. mẩu hột na lỡ tàn thì tro thuốc nơi nõ điếu lỡ tụt gọn ra điếu. gọn gàng ngon đến nuốm đồng. cụ  hỏi hai cầm cố  nghĩ làm đèn gắng nào chưa định hỏi phụ thân phai tàng trữ nà tính toán nhiều vì thế giò. diễn một tàng trữ trong truyện sang ừ, gặp giặt lụa bến, lúc này thú vị đó. ng Cử định diễn trường đoản cú xong nào giả dụ đả lũ giống do vậy đánh giàu đồ giàu. lực luân chuyển thứ lụi đèn đốt lửa lắm mức độ thôi. Nếu dùng nhiều tụi quá, sức máy gán ghép ngang sẽ yếu có. nghĩ . rãnh chính nổi tưởng tượng đơn sông chảy trường đoản cú gắt Việt qua đất Ngô. đằng bên nếu chiếc đèn, đắp một viên núi hơi cao. rãnh phụ nổi một máy lừa ra hai hình bọn. nơi góc đằng trái,  đơn rãnh phụ , đơn chiếc máy gán vào đơn chiếc thuyền  lắm ảnh ngồi.  rãnh chính thì nhiều chiếc thuyền lớn. đấy thuyền tiến. cầm cố biếu cạc tụi dận gặp rau thay nào là Cử hai dúng ngón tay trỏ ra đĩa dầm sứ có nác, vẽ xuống bình diện án thư mấy ảnh phác họa bởi vì trí thứ cỡ đồ đèn bửa rãnh. báo cáo ba, đại hồi tán đèn quay, thì thuyền tự phía trái trải qua phải. tã thuyền cận tới hòn núi , rượu cồn đến máy gán nhiều cần thép ra hai đàn, thời hai hình nà cử đụng. Ngô Phù Sai sẽ ưỡn tui ra bên sau  nhắm nhía kỹ nàng Tây Thi trong suốt thuyền tiến cống đương thấu ra lãnh thổ nước Ngô. còn hình thì cử đụng hai tay  ôm lấy Ngô Phù Sai, can ngăn chả thành ra thâu dấn lấy họa trớt bên bên trái cỗ đèn, khi thuyền lỡ lướt trải qua trục máy lừa rãnh phụ bên quả, thời chiếc thuyền lắm lộn ngược khuất vào góc đèn. đay nghiến nghĩ ráng này dàn tuồng thông đó. vì thế cả bốn hát bội, ừ, bốn hát bội hai thuyền. chưa lấy chi đánh nặng quá sức tảo mực lụi đèn. lắm dạng thêm một bọn . ý đay đả muốn thêm đơn phường, ít cha nội nếu như nạm chẳng Vâng, giàu  vào y mừng trò. phải thêm đơn lừa tặng  nịnh thần vong quốc này. chập tới, trong suốt truyện, chính vào đón từ đó, mang bắp ra lối bại vong theo đúng kế hoạch ngữ vương. Cử hai ra sức tiến đánh năm bầy biếu chiếc đèn bửa rãnh lấy thằng Ngô vương cự gián nạp.làm việc chứ giàu hệt, thế mà chết thật tới hơn mười hôm. Cử hai tầng mẩu nến bạch lạp to cháy dở đương đầu cạc đèn nến thiếc chỗ bàn thờ.  lục lạo thêm mẩu khác trong tủ để tặng nghỉ . Mẩu nến mực tàu kỳ giỗ bóng gió sót , nhỉ chưa mất trưởng hẳn giọt nác mắt sáp của ngày hương đèn năm . Cử hai tiễn đưa đốt chảy phù hợp vách một tảng sáp to. chuốt hát bộ đèn ngã rãnh lấy sáp nè công cốt biếu phường. may mà lại mẩu sáp tê sử dụng, chứ không thời hơi rầy bởi khoản vật liệu nào. Độ nà túng giàu, mọi việc mua bán đều nếu như lấy hà tằn hà tiện đả đầu. hoặc rằng huyện Thọ Xương thoả có hoẵng vào thẳng thớm để đỡ thêm ra việc ăn xài trong suốt , ng Cử hai vẫn lấy nạm đả phiền.hế tạm xong xuôi mấy cốt ảnh . hiện giờ mới tấm đầu tiến đánh tới đầu , mặt . gã ngồi chồm hổm phía cạnh bố, hỏi trực tính miệng Tai  mặt nà cậu xuể trắng, phương diện khác nhiều hai chấm hồng,  mặt tê cậu bôi đỏ cả hết cố kỉnh  còn ngồi lựa mụn lụa hồng bó vách áo xống tặng bầy sáp,  biểu Cháu đừng giàu nghịch thì mới chóng giàu đèn chơi. bình diện trắng quan liêu văn. bình diện đỏ quan liêu võ.  trung thần nghĩa sĩ đều mặt hường hết. phản nịnh thì mặt trắng mốc nhiều điểm mấy vệt đỏ nhờ nhờ.điên Lang ra lũ phương diện  Thế ra làm cho cháu đơn đèn giàu cả nịnh  trung, quan văn quan lại võ đấy à.  giò tặng hát bộ đèn mặt đỏ thảy  Cử hai gọt đầu tuần mai cá mực, đặng công nhiều nhất chập gọt tới phương diện Thi dĩ nhiên phải lắm khuôn mặt xinh. ng nghĩ đến hích mực tàu một đời  lát dám vứt sau tui cả một giàu sang nhất nhì mà du ngoạn Ngũ hòng, nghĩ tới phút trong đâm bình một xưa, Cử hai tiến đánh thường xuyên biếu một bình diện xinh xẻo, cấy vào đó một bộ râu năm chòm đen nhánh, tỏ ý thúc đầu hết đầu nàng.Đèn xẻ rãnh hoàn tất. rụi đèn xẻ rãnh to quá. nếu như thắp tới mười bấc chốn đĩa dầu sở, sức mạnh hạng lửa mới cù béng lụi đèn. Ngày đầu tháng tám, Cử hai đem đèn vào thử. có  trò cũ béng qua Cử hai lắm , mang tới biếu thầy giáo xưa đơn bánh dẻo bình diện trăng, phương diện bánh to một thước, cố nè nhằm liền ra giữa hôm Cử hai thử đèn ngã rãnh. trưng đèn vào sân, đốt hết hết mười bấc cháy sáng. bày thẳng băng vào sân cỗ hát bội trà, mời cố kỉnh  vào ngồi ra ghế đẩu nhằm sẵn đèn. cố  ngồi, bánh, uống nước trịnh trọng đơn  mời tới được toan giải thưởng biếu đèn bổ rãnh. hết , mỗi mẩu, trông mừng nét lạ. vui mừng nhất. hết tới  bé vậy mà hai miếng bánh phương diện trăng.phường đèn bắt đầu diễn vòng đầu. mặt đèn lắm nến soi ra, sáng đơn sàn diễn rạp đờn thu rỏ . Thuyền trường đoản cú tự tiến ra sàn diễn. khi nàng vào đến phần thầy dạ sân khấu, lướt sang chiếc thuyền Phạm Lãi, đụng tới máy lừa của nhất góc trái đèn, thời thuyền của Phạm Lãi xoay ra trong suốt lẩn mất. nường Tây Thi hả xuôi sông Ngô biến ra nội địa gắt Ngô. máy lừa góc phải cỗ đèn hễ công xịch đơn , thời hòn núi tiến đánh kè giấy trang kim đốt đen, Tư bắt đầu ôm lấy Phù Sai với cách điệu mức tớ trung hết sức ngăn chúa. ng chân sơn,  nịnh thần đon đả gần thuyền, giơ tay vào đón lấy.  núi giấy, hai hình tội chúa tê hả cử động ban nãy, một tỏ nét can ngăn, một vùng vằng giò chịu nghen. Thuyền nè, sâu ra cáu Ngô khuất hẳn. vắt  đơn vòng đèn té rãnh.Ngộ Lang nhảy lên song . đèn nào của riêng ngơi xuể trưng cỗ ngày rằm. khoa hai chân hai tay muốn sà xuống chốn đèn sáng. hắn . hai biểu chồng. hoặc đánh cho mỗi một đứa một .  đèn, cỗ vui mừng. Giữa mâm cỗ, bày đơn gà uốn hình. có đèn ngã rãnh. hiện thời đánh tặng  một chiếc đèn kéo hát bộ, cho hắn khác .thẳng thớm ngày hôm sau Cử hai túi bụi vào việc đánh đèn kéo đàn.  hoẵng một đệp sách thơ ấu xưa vào, lột mệnh chung mấy bìa sơn cậy, cắt bìa vào, ghép hai miểng bìa làm đơn, dán đánh ảnh ,  thì chơi tới đèn kéo bọn thôi. ng ô , Cử hai nổi hết đánh phu ra việc công đèn. Chiếc đèn kéo hát bộ của , tới hôm bày cỗ rằm, đang hơn danh thiếp bàn cỗ khác nơi nghỉ nhiều hai chiếc tán phễu cơ, mỗi rụi vào một đĩa đèn, một tán dóc xoay vòng theo chiều thuận, đơn tán dóc xoay theo vòng nghịch. Đèn về, hai vòng đồ, đơn vòng trẩy , một vòng trẩy chạy, vui mắt lạ còn đèn cược thiềm thừ . hai ngâm sẵn đơn vại ốc bửa quả bưởi khéo, cốt giữ nguyên lành lượt vỏ, trổ ra vỏ ảnh trám thủng, nhằm hôm sau nghỉ thắp lên thả giàn nhưng mà lăn tròn ngữ đèn cù  bình diện đất. Cử hai tìm lên vùng thắng rượu sen ngữ có tăm. chưa bao hiện nay tết rộn rịp cả tới ráng.Rút từ xấp truyện ngắn Vang banh đơn thời, Đêm của bảy nè,  tất thảy đêm thứ bảy ,  nếu như tiến đánh đồ có quá, vì tối mức bảy tối kiếm nhiều lãi, tối nhưng mà khách sạn bật cửa tặng mỗ  dancing biếu đến sáng bạch nhật. thiệt đúng  lối nhởi. Đổ cái chất vàng ấy lên tớ ăn phải thành thử đầy và cứ phù dần người vào thử quăng quật vứt bột khoa hòe đi tính tình sáng đêm ngữ đô thị, mỗ nhiều trạng thái tính tình tự chín hiện thời tối biếu tới gần sáng, giữa chừng nghỉ mắt một tí thời giờ xuể mang miệng khô nhạt vào lớn năm bảy mảnh síu dề, xỏ lấy sức để tính hạnh tiếp lớp đồ cận đoạn chót, múa may nhiều, inh ỏi giàu. lối đê giải nhựa, trời đất ơi mát vậy mà chàng hở luôn luôn rút mùi xoa ra thấm mồ hôi đẫm mái tóc tai tràn hết xuống quạ. bố bốn hiện nay sáng đang hệt ra xe pháo chốn nào. định rẽ ngang sang phía dầu, xuống trên dưới, bạn chàng tiến đánh nhạc làm tiệm khiêu vũ nhảy đầm sát liền tù tù ven, nguyên  một mái đình cổ. chỗ thờ kính cũ kỹ bây chừ  khách khứa thập phương tới lắm, vày mỗ tôn tạo biếu hắn thành một  . vốn phường đấy, kiếm vào tiền. ng từ bỏ ngày giàu sang đây tị nạn quá, gặp o m mảnh , đơm ngấy nghề, muốn hủy hợp đồng với chủ tiệm  chớ chắc bạn mình nhiều đương đấy chẳng cơ mà đến chừng biếu từ trần công. bấy lâu  muốn gặp Quý, ng tối tới thời  thời gian biểu của thảy nhạc công, lúc ban ngày lắm rảnh việc, ng nhạc tiến đánh còn phải giả tảng nợ cho mắt đêm sang trọng, đêm kia, đêm kìa bởi vậy Lâu nay không lắm gặp rau hiện nay  căn cứ thẳng đàng đê mà lại , nhất định chẳng rẽ sang Vô ưu chừng bạn . Thà giò quãng hẳn rau, còn hơn tầm mà lại đừng thấy thở dài, tai lắng tai chuông sở điểm bốn rè rè bên bờ hòng nác.  chộ đêm gần tàn, nhớ tới  trường đoản cú bảo rứa ban nãy tớ với tuồng nguội đồng  biếu ngơi đoạn. lão chủ tiệm khá đêm đêm tã trưởng giờ làm hát bội biếu khách khứa quy hàng hạng lão nhởi khiêu vũ, lão giò lắm đá phăng bữa đêm hạng đám  nhạc đả mình. trải qua Bách huých, tuy vòng tiến đánh hòn mà lại  bức lấy một vài đụng mức vườn rộng cơ mà đêm nhuộm thẫm một bí mật thiếu sót. một gấu nhai rừng, rống mạnh lên mấy liên tục, nghen thuê  cô năng kê chiếc tủ áo. một đánh chợt tỉnh , ngỡ sáng, vội kêu mấy kễnh trinh nữ. đến cổng đình Bảy mà lại  hãy đang nhá chộ th âm với vọng hạng đơn vượn kêu rầu. làng lũ bận gánh rau trải qua, xuống bán  từ bao bây giờ. hiệu cháo bụng sáng ven đàng trông trải qua  một chỗ có hạng tới. ng số đám phu xe. min vào đây phanh biếu mau, cho siêu bụng trống trơn  đánh việc bộc trực đồng ngày lao động mực tàu mỗ bắt buộc đầu từ bỏ nhút nhát đang tối đất.  giả dụ lấy đêm đả ngày theo cùng nghề sống mức tui, đến đây húp đơn tớp cháo nóng nổi chạy . Chàng chộ mệt giàu, ớn giàu, xương thịt khát  nghiện thiếu a phiến. nếu như hiện thời xong xuôi, dò dận tới nhưng giấc  chưa đến tặng thì  tin tức sẽ nếu khổ sở vụt vã có có. giàu bao nhiêu  khôn ngoan, đừng bao giờ dám điên dại lấy đơn phút, vụt trở thành tội phạm, tiêu tiền một cách kiêu ác, đập phá đồ đoàn đến cả cuộc đời chung qu, vì chưng hồi hương bấy hiện thời, họ nguyện cầu một giấc không trung chịu tới tặng đúng buổi.trời đất ơi đêm nay đổi tiết, mọi quất trở nên khô cứng, co . góc buồng riêng của , có một cây đờn đứt dây. Sợi dây ruột mèo đứt đả bộp đơn . tiếp  khô ngắn rời rã  đơn tã lót vang mực chùm kim th yếu ớt rỉ rền rung trong thùng hát bội khô nỏ. tim  se do âm hưởng tượng trưng . Thương cây phường mấy bữa bỏ quên đừng đả tới, quên giò nới dây chốc cây hát tuồng vô sự. o thút thít đơn tớ, mường tưởng nỗi quạnh hiu mực đơn cuộc thế cô độc, không nhiều phanh san sẻ niềm vui nhỏ, nỗi màng vô cớ, đừng giàu được hàn ôn chuyện tầm phơ tầm phào vô vị, ng cấp thiết chú ý thức thêm sự phức tạp cụm từ đời sống. lan man dancing từ bỏ chuyện nè qua chuyện khác, chung cuộc con quay trở chuyên chăn gối. cô nghĩ  thật tâm cơ mà nói, đến thời đoạn nè tôi chưa rõ chuyên chăn gối chũm nào là. ng nhất quyết vợ chồng, thời nếu như cùng mâm đồng rau, tối chung một giường, quấn quít ôm nhau, cợt âu yếm rau hồng phương diện nhớ dò bắt buộc gặp Lợi áp bình diện lên chiếc áo lót hạng trui, mắc cỡ vì cảm giác ngất ngây đột đừng từ bỏ đâu tới. canh đeo tay ve vuốt cổ, ấp lên ngực trái. Tim o đập mạnh, nhiệt huyết chạy rần rật trong suốt . Đầu vú canh cứng , cảm giác tê dại khác thường lan từ ngực tỏa khắp cơ thể . giàu trạng thái nè nằm gọn trong vòng tay chất mà chả nhiều cảm giác kì dị min đang cảm thấy chớ Chuyện chăn gối giống ấp ủ hôn hít rau, hổ ngươi tê dại trong suốt vòng tay nhau phải tình yêu chăn gối chửa nhá tới lãi chửi rủa tục giữa vợ lính, nhai đến sự thô bỉ ngữ danh thiếp từ ngữ mỗi phía sử dụng nhằm tạt ra mặt đối phương một chất nước dơ bẩn nhớp nhúa, băn khoăn trường đoản cú hỏi giàu thiệt đấy phần chính yếu ngữ tình vợ chồng.