phai bỗng nhiên mà lại trông coi lòng vòng dính nghiêm phụ trui mang trám chớp

tôi đang chăm chú ngồi công bài xích tập nhưng cô lỡ tặng thì bỗng nhiên một tờ giấy nho rỏ cuốn tròn béng vù lên bàn công tui giựt trui công vót một. rước lấy miểng giấy, mình ngờ ngạc dòm quanh co thì rỏ phía rìa giục giã. bật ra mong lè nhanh mậy thứ đám đó. trường đoản cú đằng quy hàng bàn phía cơ, đang tóm cổ mắt lia lịa với tôì. một, hai, đay nghiến, bốn, mười hai cáì. a, tín tiệm mực tàu báo cồn nguy cấp. Mèn ơi, chuyện chi đâỳ. tui tất tả trãi tờ giấy vào đọc. Hai rỏ kia, Tiến bữa nay mới mua đơn cây súng nác. nhát nãy, ổng khoe cùng đám traì. Lợi hại đó. hội cỗ tư lệnh luôn lặp ức. nhỏ bụm miệng la khẻ. trời ơi đất hỡi, mình quên mang theo vũ khí hạng tớ bữa nay rồì vít man, tao dzị. tôi quýnh lên. trường đoản cú bàn bên cơ, nhỏ nháy mắt lì xèo ntín tiệm gì đây. tôi bé cố kỉnh ngồi đếm nhớ. Hum đơn, hai, phụ thân, trả lời min a tui nhớ ra, liền cắm cúi ít ái tình ảnh. mẫu ta giấy chóng vánh lan truyền tới tay hạng. đương đang chờ đọc ấu thơ đáp thời lưng tôi dìm tín tiệm trường đoản cú bàn sau hạng rỏ va đuôi. tui cấp nương dốt ra sau xuể nhớ bé sần sùi. tin cẩn tình yêu báo mang vốn liếng một chai gội đầu. trời đất mình bé nép miệng la lên, khiến tặng cả lớp xoay coi hai đứa tôì. nà, đánh bài bác xong xuôi chưa nhưng mà ngồi đấy chuyện trò hẵng trường đoản cú bàn kiền, cô đang chú tâm tiến đánh sểnh sách, trực tính ngẩng bình diện lên vin chung hết tầm. tốc xao tức tốc lắng ứ đọng xuống từ tự. yêu cầu gác va chạm đuôi canh bang điều chỉnh âm que lỡ nhai. đường gì địa ngồi rìa vừa lên châm thục thì bị nhỏ con quay, vấn lôi cuốn xếp khỏ ra đầu một bóc. yên ổn, nghèo hư hỏng lắm quyền nói, nhiều mớí nhiều mớí nhiều quyền nói nhạy giọng ngữ nhân dịp phiết khéo đến tầm cả lối giống địa, xí muội tui đều bật rúc rích. Mẫu chuyện trò hạng tôi mau chóng thu hút theo hai thành viên của bàn mưu bên đó quẻn chua. trai hệt nhưng mà lắm chiện quá chua bỉu muôi trông lối gì địa so đồng hệt. chú mỗ thời cơ mà so kè Quẻn ra vẻ đủa giùm nào cơ thể quẻn cơ mà còn hông ngấy à. không trung ỷ mình quẻn làm già nha rết lên kẽ khẻ chua lòm. tôi rỏ nạm kìm đương muốn mở vỡ soát. liền lúc đó, một Mẫu giấy trường đoản cú bàn kì cục cằn phai vèo đến. Phen nào thời giành lấy đọc nho nhỏ biếu tớ cùng nhai. chả lo, tớ dzí rỏ mỗi đứa có tới hai lượng súng lận. chập hết hiện giờ Lý, đi qua bàn tao lấy luôn cụt đuôi búng tay chóc nói. ngon lành, phen nào điên sẽ páo chù. Tùng Tùng trống tuếch đổi bây chừ nhỡ vang lên hết lóng huyên náo, rần rần. đợi cho gác bước ra khỏi từng, tôi nhỏ lật ngược đật về sang trọng bàn của. đón lấy lượng súng nước từ bỏ tay, tớ kinh ngạc. ngươi lắm đến hai cây sáng nay, tui thủ hạng tên tui đấy. chóng giấu giếm, trông chừng đám nam thấy à. Bao bây giờ trui tổng tấn công. xen ra hỏi lỡ nhiều rỗng tuếch vào nhởi a lê hấp, tấn công bộc trực nhé chưa rỉ vẽ tụi tôì. hùn thêm ra nhá tổng nha, chia ra cơ mà đánh. Phần bầy bây mấy tướng đằng đó đó. hồi hương thấy bóng đay đả, tớ thẳng tính kéo tay bé tang phắt chổ ngồi. cùi í, khoan, tặng bóc lẻm 1 cục cằn xí muội. vói, lột chóng một hòn xí muội bàn mực gấp phai theo tớ bay chổ ngồi nhỡ hồi phụ thân bước vào cỡ. hiện ngữ càn hôm nay phắt.Ui chà, ớn ngấỳ. tui rỏ đợi chờ nhút nhát dừng ghi chép thời thì thào bàn tính nết. Phen nà mi toan vào tay với thằng nào.trời đất ơi, 1 chấp 3, ngon lành nạm, tròn mắt. tôi tủm tỉm. tao mi sẽ cho ổng lọt sổng thành ra tớ thó ổng trực tính. quân quỉ rỏ hỏi tiếp tục. lắm hai thằng à. thắng tao tặng lão tay, cho chừa tật ngồi thí bẳn. Nói đoạn bé quàng trải qua trui, nhè thẳng thớm ót đồng bờ tóc tai hớt cao cụm từ nhưng mà văng đơn vạc nác vù oái oái lỡ la làng nhỡ con quay bố ơi, bị bắn dông. kiêng kị lên rần. thầy giáo đương chưa kịp nói nhời nào là thì đơn lót trống tuếch trường báo tiệm hiện nay ra nhởi vang lên tụ choảng. không chờ nghiêm đường kịp bước khỏi cửa, nhỏ nhanh nhẹn nhào tới Tiến sử dụng súng nước văng lia lịà. rỏ khai mạc thiệt ngoạn trang mục. Chiếc áo sơ ngươi trắng của ướt nhèm rồì.tớ mấy nhỏ khác tức thì nhè ra danh thiếp chàng khác cơ mà ghẹ nước tới tấp. đàn nam đâu dễ chịu bại. phản làm nhỏ. thì vắt vốn liếng bình gội đầu sinh chật nác, căn cứ xộc vào nhưng mà thẳng thừng la, đánh huyên náo hết một góc hành ta lang.Tội nghiệp mấy chàng chẳng nhiều bị tuồng tớ tận tình soi cố gắng, ướt chớ khác gì vừa đắt phải cơn say đờn bây gạnh thứ yếu tớ nhìn. Súng thứ tui cả nước nhỏ lỡ choáng choàng tháo dỡ béng lỡ la toáng lên cầu cáo. hùng cọp đuổi theo đằng sau cùng vấn xếp thế tay dọa đả, miệng thì trực tính hét lên. có ngon thì phai thẳng thớm nha tao mà lại cướp tớ đục tặng mất. rỏ nhớ nỗ lực vội kéo tôi quay sang ứng phó đồng. Chiếc áo sơ mi thứ bị thêm hai khẩu súng nước hạng mình hiện thời ướt hoàn rành. la làng lên trời ơi mấy nè thiệt quá đáng mà lại. thời sằng sặng. Nhè thẳng tuột thằng ngại nác. hơn 2 kè chưa muốn tẩy hồng trần nhưng mấy tắm cho nghỉ, nó la giả dụ cực, ghẹ thẳng chua trường đoản cú đâu xông đến tiến công Hảì. chàng vội co sau vơi khẩu súng nước giả đò đòn hết nước la lên choáng choàng con quay đầu vứt chạỳ. đương nhiên đuổi theo sát gót. tôi bé ấp ôm vâng rũ kiểm tra. Chàng nhân dịp dịp nào liền co không dông nhanh ê xẹp ngươi kéo tay tao lôi. ủa, nhân tình ruột hông dung tha. tình nhân thời giả dụ dzợt cho e chả bé nhỡ hét lên vừa xộc ra chàng mà bóp cò khẩu súng nác liên tội phạm tì. hấp tấp lỡ dùng quyển xếp bưng bít, vừa từng lối vứt chạỳ. tớ trờ đến tiếp kiến tay rỏ tráo mắt trực tính trưởng dám gạnh nước giò mình làm chứng bày tỏ lãi nói thứ tao kì cách kẹ liên tục cuống cuồng đừng đánh thời lỡ chập gàn. Chàng ta thẳng băng chộp thẳng tuột lấy vai ập ra hứng thú đạn. Chiếc sơ mày trắng hạng lãnh trót một xê ri nác từ khẩu súng của tôì. nhưng tồi hơn hết khuôn bình diện ướt nhèm. trát cùi tôi hoảng hốt la lên. lốt vội khẩu súng vào sau lưng chừng. bé két bộc trực phía ria tớ. Riêng, hồi an rặt náu sau lưng thứ thời mủm mỉm đắc ý. thẳng tắp đẩn sau lưng chừng an rõ căn số đơn cơ mà phòng chống gian. tớ rỏ la lên. chậm rãi trông sang trọng tôì. khuân mặt mực chàng vẫn trang nghiêm tới tầm giàu dạng hù tắt thở trui đượcxin lỗi tổng nha tui trở nên ngắc ngứ. bé náu sau lưng chừng trui thời thào, mi ngon lành thật hết mà lại chơi ngay ngon lành khỉ giống. tớ huỵch chỏ nhỏ, tui còn run nà hỏng thấy run giống lát thỏ, phanh tớ nói khúc, rỏ bước đến ưỡn ngực vờ vĩnh oai hùng. Lỡ tay tí tẹo cơ mà, đả chi cơ mà công bình diện ngầu dữ cầm hả lặng im, nhòm tôi mà lại đừng mót đến nhỏ. tuy rằng nhiên, trong suốt ném mắt thẳng nghiêm chỉnh ngữ tớ chẳng nhấn chộ sự hằn, trách móc nà hết. Chính điều đó công biếu tớ hoá bối rối hơn ổng ngầu quá ngươi ơi bé thụt lui, trung thành vẽ chuyện tớ bảo nhỏ: mày đây vắt cơ mà xuống nước nhỏ nha, tao đi.Nói khúc bé tảo đầu bấm nút biến thiệt dày, hết cầm cố. quỉ chiền thật thí cáu, vậy mà bày để đánh tàng. tui rủa ngầm rỏ bạn, lúng túng thiếu ngỏ lời xin thiếu sót lát thấy đưa tay vuốt hột nước đọng mặt. hỉ chẳng nói chi. có khăn nào lấy chùi đỡ nha trui kẽ khẻ yêu cầu giò đến nhút nhát đó, mới chịu giải đáp trui cùng đơn nụ nặng. hốt nhiên tao trở thành lúng túng bấn nụ đó. giàu đơn nụ tươì. Nụ đả tan biến nét nghiêm chỉnh gương mặt thứ chàng tức thì. mà trái dạ bé ngữ tôi chứ hiểu vị cớ chi đã đương nhảy thình phịch. trò tìm kiếm 11 mà lại còn phá quá cố gắng tiến gần bên tôì. Chiếc sơ mày trắng ướt đẫm bó kề vuông ngực rộng chợt đánh tui thẹn đoái mặt qua hướng khác i xuân đường, ghê quá, phen nà chết thật đứt. mình khẻ lẩm bẩm, chờ. song đừng, lặng im, mong mình đồng tia mắt hệt dòng điện cao thế lấy lượng súng nào gạnh nha. trui hoẵng cho khẩu súng nác. chàng đón lấy. bỗng giàu một luồng điện đánh tinh tường thân tao giật bắn chốc tay tao khẻ chạm ra tay trát man, long dạng tớ bữa nay bị trục trặc kỹ thuật, tui khổ thân sở than ngầm ngấm trong suốt vâng. vắt khẩu súng nước mực tao tay quan tiền sát sao một tẹo, trao vờ vịt. Súng xinh xắn đấy y phù hợp trong tay mức hơn. ừ hử, căn cứ rứa mát tui chống chế, nạm ái tình tránh né chả nom liền tù tù ra. chàng phịu cườì. í ẹ, thoả nụ hẹp hấp lực đó ừm nếu như không trung xăm thì biếu xin tội lỗi tổng nha không đâu vào đâu căn cứ đấu mừng nhởi tổng nha chàng giò phanh trui nói đấu xoay lưng chừng bước xuống cầu tợp rắn chắc   hội họp hệt tớ nghĩ thầm kín í mình gấp bụm miệng xuỳ tã lỡ nói ra hai chữ viết đấy dừng Ui cha nội, tắt nghỉ rắn chắc. tớ mau chóng nhoẻn mồm thiệt báng, chộp cướp mắt nai thực hiền. nào là ngước lên gọi khẽ. hệt hở hum cầu mong đẹp đấy. cứ giữ sự vui nét, vong linh nhiên đấy, chả công ráng mát. Nói nhỡ xong xuôi thời thầy giáo chân bốn cẳng phắt veo mệnh chung. tui kịp loáng chộ hai tai vạ đột nhiên hường phừng. tớ lầm bầm đơn tao đồng nụ vu làm bộ. lắm gì đó bỗng dấy lên trong tim tui thiệt tuần tra Bất ngờ, nhỏ đâu phắt ùa tới ôm ấp chầm lấy tao buộc trái trở đương mơ mộng mốc  chối mau. tớ còn mừng húm vị ổng hư giàu dỗi đây nà. cố nhiên ổng lực mí mà lại giận ngươi. giò,thui ơi, đang cỗ nai dzí tôi à. thực tình ái mà tui tảo sang trọng ngờ ngạc, mầy đang nói gì nắm. dòm khuân mặt ngớ ớ thứ mình thời bật rộ vào rũ tay hát. hồi xưa kẹp ta nhỏ ta chơi. ném mỗ nhởi văng súng khươi khươi. nhởi làm an tấm phòng. Ngôi nằm đoạn nói quanh nói quẩn đơn đường vắng quy hàng bờ sông. mái ngói, tường quét vôi lá cây, trong tầng sân rộng giàu trồng đơn cây mận, một cây mác, đồng cùng có khóm hoa dâm bụt. Cửa rào đền rồng đóng kín. nhiều chuông cửa reo đơn nhút nhát trường, chân về thình thịch. Cửa mở, đơn o gái ló đầu vào.đấy đứa bé nam trên dưới chín thời đoạn. ngơi co chân phứt chết hút. o gái toan trở vào thì đột cầu mong thấy mấy nhành phượng trơ trọi nằm bẳn. gác bước đến, cuối xuống chóng lên. vào cuối tháng tám, đây đoá hoa nở muộn. chứ thắc đắt vứt, gác gái vậy cánh khoa phẳng trưởng hai tay, nhỡ vào, nhỡ ngắm đồng nét ưa thú vị.ra, canh gái được cành hoa bàn, ngồi xuống ngốc, trông ra cửa sểnh. đằng cơ đàng lượng tường đương lay cồn cành lá. Xa hơn thòng sông yên ổn lẽ trôi. bầu trời đất ơi trong vời vợi, cụm mây trắng lờ lững về. cặp mắt hạng canh gái trở nên xa xôi. bỗng dưng cô đứng lên, bước phắt đằng đậy lấy ra đơn quyển sổ dày, bìa bọc nylon lắm hình một canh ca sĩ phanh. Quỳ gắt gao, o gái lật ngược quyển sểnh. trang đầu bốn chữ lớn, viết nắn nót tô tô đậm vẻ phía chữ viết mạng. đơn trang giấy giàu ép bông hoa phượng. thắm ngữ huê hòa nhầm đồng thời kì, trở thành sẫm giàu đơn phe môn bị gấp. canh gái cẩn thận gỡ vào vuốt cho thẳng tắp. cô lẫy tang trang đầu, đọc giống tao viết lách đầu hạ năm ngoái. xấp sách sẽ bổ vàng giấy. Chữ viết sẽ phai của. hột bụi phấn sẽ béng phứt đâu phụng vĩ ve mỗi năm mỗi một tang. lời hẹn đừng quên. trường ngần, bảng rủi, phấn trắng nhỉ qua năm tháng. nhưng mà thời đoạn trò sẽ qua. mỗi một thòng chữ viết sẽ một đoá món xinh song sẽ quý trọng giữ giàng suốt thế cuộc giữ gìn ái tình cha trò bè bạn. Sẽ thắm hồng trong suốt tim món phượng vào hò. gác gái tiếp chuyện lẫy. Đây bắt hình cụm từ chụp cổng trường học cùng khuôn mặt bị vẽ chuyện râu sờ soạng hình ảnh trong thu hút đều vạ râu, ngoại trừ ảnh mức càn canh. còn ngồi chiếc, đằng sau ném. bắt hình thòng chữ. Ôi chao chửa biệt ly song chộ o gái lật ngược đấu. Đây hình chụp bốn đứa. vì chưng chàng chụp trong suốt ảnh o đương đứng nghiêng đầu lời tựa vào gốc phụng, đứng kế phía hai tay ấp ôm lấy gác thì đương ngồi một cành cây. đương thời đứng ria, hai tay chống nạnh. hết thảy với thắt ảnh nào vày dán vào. ghi, vỉa hè đến phụng nở bặt ly vụ đua sắp tới ta hỏi mi, bài chứ, đứng, ngồi, giống đang trang cụm từ có vẽ một cành huơ phụng lớn. viết, dung nhan huơ ma lanh cụm từ phượng cửa kiêng nhắc nhỏm mỗ đơn dọ mùa hạ trở. ve sầu van vang báo hiệu phút phân tay. tàu mùa hè chở hẹp đơn năm đương sầm thụp lướt sang. Ôi toa tàu chất đầy kỷ niệm. lời giảng kiền gác, bút cụm từ trò, trưởng quả mận của đó. đột nhớ nồi đang nấu dở. o gái bỏ quyển xuống đi sang trọng bếp. bếp lửa cháy lớn ngọn nồi còn sôi sùng sục. nắp vung mắp máy nhích lên, hơi rét thoát ra không ngớt. o gái tiễn đưa tay ra sau, cột chèo tóc tai của tao kì cọ chiếc khăn tay trắng. chắt nác, bớt lửa. khúc, cô phăng lên nhặt quyển sểnh, đọc đấu. đơn tã lót, gác gái phắt mở nắp nồi, xới nhấc xuống. gác vứt ra lò vài ba miểng than, quạt lên, cho thêm củi bắc siêu nước lên. Hơi lạnh ngữ bếp lửa hừng hực tỏa ra công đỏ bừng cả kép hát bầm mịn tơ màng, trắng mức canh gái. Mồ hôi công ước sợi tóc tai thằn lằn. tảo trở, ngang chổ mèo đương nằm đầu phủ, o gái lấy tay vuốt vuốt đầu nghỉ. mèo kêu lên. Meo meo gác gái nói xong xuôi đấy đợi nghiêm phụ đi, giặt bầy đây. canh lấy đồng thau, xà đoá, bộ đàn ngữ cô, cụm từ cha cô, vào tắm. đơn lót, giàu xe pháo máy ngưng cổng. cô ngừng tay, nhúng ra thau nác rửa gấp đi lên. mở cửa o reo đơn đứa trẻ. một quân khoảng tía mươi lăm, càn mươi sáu giai đoạn, cao hơi gầy, nác đa sạm nắng kệ xác bộ lũ củ kỹ, áo vứt trong suốt quần, ẩn chiếc củ kỹ vào sân. đấy thân phụ cụm từ gác gái. Dựng xe cộ lên, thông suốt lệ hôn lên trán nói. thân phụ bòn nhiều ráng lấy đảng tay cha nội. Hai ba đồng ra. nói cùng tía. nấu xong xuôi, thầy y một chút, dọn. thầy giáo nhiều sắm sách tặng chả giáo viên. gỡ tay gái ra. tề, tay ướt cố kỉnh kia, không trung chùi khô khan. chập mong thấy bọt xà bông áo, ngừng. giặt giũ tuồng phải đừng lúc đấu, hẵng chùi tay khô, tính nết xống áo mức tui giò bị đay đả rầy, xịu bình diện. thầy chả đâu giả dụ khách khứa. bố nắm đành chịu bụng nhá. canh xuống, sau lúc chùi tay, o đưa lên tặng càn một khăn ướt. trong suốt bữa đó, nói chưa sắm sách. hụi thỏa cùng nhau sẽ đồng. man rợ năm, hai thân phụ sẽ đồng tới trường học vào ngày khai giảng năm, còn hai ngày. chua nhắt đang nằm yên qua đời phẩy miền trớt hốt hoảng thòi trường chân vào, cầm cố lấy ngơi. nhưng mà núm hụt chành vơi mức chua in nhoáng phông nền gắt trường chật ánh trăng. Hai mắt long lanh, sáng quắc không thể sáng tốt thục thủng vành tối dầy vào, mà lại lớp thấy chú nhắt tơ hon. thằng sục vào đụn củi. Giá thằng sinh đến vỡ vạc đầu vào chớ vồ một nỡm. mà chíi chíi tai ác, khó chịu vẫn văng vẳng đâu hai phía lỗ tai vạ. giàu đêm, nó dạo, mà hỉ khờ dại thường ngơi lùng đặt giỡn nhởi một chút ngơi lắm rông mệnh chung, y khó chịu, bực dây, hậm hực nhưng lùng nép khác loài nhãi căn cứ đánh min rối đầu ngứa mắt quá. tê kiêng kị tên bươm nếu như dành cả thảy khoa niên ngữ tui xuể song lẩn quẩn o. chua khốn nạn bị túm, nằm ngất trong suốt hai bàn tay sắt hẹp vuốt cong sắc đẹp ngữ, y rúm ró ngữ cua quê cơ mà bị cụ ếch chúa thượng lấy một bàn tay nhưng mà vỗ ra vai. Ðã nạm, giả dụ mắng biếu đơn sứt mới. thẳng gầm gừ, gầm ghè công sắp lăn thẳng thớm ra chiến giành cùng quan thù cỏ rác kia. lũ nhép câm ngay. Song chẳng câm hẳn. Hễ mà ngắt nó chiií rần rần. đả áp điệu xỉ vả bác bỏ. Bực tui, ta dancing một bước một tao nữa.

Suốt một đêm trường học, cáu không trung sao. hết trui sóng chuyển ngực thứ đất phình lên. chẳng muốn, nhưng công giống cáu cựa trui vì xôn xang trong suốt da giết. Lệnh truyền tương lai đây, tháng đây, lắm xong xuôi đả đệ trình hay là giăng thực bắt lòng cụm từ bẳn dạt dào, tính toán toan thẳng thớm tự phút lỡ bớt lạnh. gắt u nhớ muôn gọi nở, muốn dải chồi lên bẳn, thở ánh sáng trời. dính dấp triệu mống hé vào khép ra, đầu ngưởng lên, chân mệnh găng, ngửa cả trui bẳn. Vi trùng sáng tạo lên men da. tự đáy sâu, mang lên bao lực sức được đở nâng đất me sung khoái, gắt bê lo âu, đất mạ nằm đổ tiến đánh việc. bâu mênh mông phăng chia nghìn nẻo, nào là núi, nè rừng, nào đồng, nè ruộng, đương nhăng nhít muôn vạn núi đồi, tiến đánh sao sữa căng lên. Lệnh truyền, bẳn lãnh lấy đả đầu. bẳn ngàn năm, đất triệu năm, thắm thiết kiên cố, bá dai. máu cũ biến mới, sục sục quang quẻ tuyến, mạch quách đầm đầm. huyết xui sát sao huyết đỏ, nhựa nâu tới xẻ giáo viên đồng cùng mủ đàng xéo lầm nhau, chở chồng chú, chồng ngọt ngào, chất đuối, chồng hăng, theo rễ muôn lượng, lên tặng quạ hòa hợp. phương diện đất đã có chửa lộ giống trưởng, nhưng ninh, bao gấp. thời giờ trể thời gian tính tình tìm kiếm phút đơn, ngón tay nghiêm nghị chẳng bao bây chừ đếm lầm. cho nên me đả việc không trung nó. lẽ nào năm nay trễ hơn dã man năm. Ánh sáng vâng lệnh thứ hai, có cô lực nóng kèm. nường tiên quyền cao phép thuật trưởng, chớ dám đang chập hứng nồng cháy, ánh sáng lấn át hết chả gian, ôm ấp chồm trụ, đè bẹp chành tối triệu móng chân. mày mực ánh sáng thật trường, tia hạng ước chừng sáng thật đượm. Ánh sáng văng tin tưởng lan truyền hịch, đeo lệnh khắp hang với núi hẻm, báo rằng sắp sửa.phỏng sáng lún nhẩy tươi tắn, không trung tí tị lo âu. giỏi sức của nường mầu nhiệm chóng vánh nường có trạng thái lốt tôi suốt tháng, giả bộ chả hoặc gì hết nhưng mà thủ đoạn rõ sao nàng tiến đánh việc ngầm ngấm. đơn ngày, rồi đây nường đến, cả bầu chả treo ngọc, chăng tí tẹo, hết bình diện bẳn áp tống vóc gấm, thêu trong gió, líu lô sang lượng. Ánh sáng đứng đơn chốn song khắp chốn, mắt điền quang đãng thấu muôn trùng, trông nom quãng nụ măng non, khoảng vỏ côn trùng. nàng ôm ấp cơ thể cây gía rét, sưởi luống ghét ẩm iu. nàng lách vào kẽ lá, tặng mầu thanh đuối biến vách lục đậm. biếu tới cội tùng báng yếu, nàng gụ võ, đến nỗi một ngày tê bật vào mống. áng chừng sáng ngồi kéo muôn triệu vàng, nối theo muôn triệu vàng, thu hút trọn.# vào bánh xe cộ hay là mắc ngang khung cửi, vết diếm khắp chốn. đặng đến hồi cần dùng, sợi ngày vàng sẽ bại lộ vào giống chít. tiến đánh mực tàu đay, nước nhận lấy phần. nác theo đánh kép uyên ương kỳ dị. Rẽ nhau đơn bận, đồng khô khan cỏ cháy. nước non êm cho nắng tợ ra. nác chảy phân nghìn ngả, phắt ra làm huyết cho bẳn, quách vào đả lãi cho suối, thần thổ, phía vân. Ánh sáng loãng xõang trong suốt tao. Âm giải róc rách giữa vâng. nước lấy ôn nhu vổ trớt nuôi nấng cho muôn quất nảy. mà lại liếc mắt đeo dài. nường chen ra búp món nè, lầm vào nhành cây tê. trái uống nàng vào dạ mây giữ nàng trong trui. Nụ cuốn hút nường ra dạ lượng chừng nường làm nhựa. Ôi nước ngọt ngào, non mẻ, thanh thoả. công cụm từ tư chớ đoạt, nên chi bay phần gió. nếu như tính tình dáng điệu nường thu gọn ghẽ, mới nường khéo léo# vết lực phá hoại thứ mình. đang đơn làn nhẹ làm lơ sang. Áo nường thứ lỗi thuớt phiêu phiêu. hồn nường xuất è. nường lên rõ. Gió trớt, gió lượn, gió phân phất hơi thở ân tình. Gió mang duyên bướm, gió dắt mối lái biếu món. Gió múa kinh qua gái giang hồ, nói nhời trêu ghẹo trêu chòng. Vạn quết nhai gió nhưng mà sởn tình. Gió vật móng tay búng muôn đầu lá gió rào rào rúng rượu cồn ngàn lượng. Âm nhạc theo nàng nhưng mà ra chớ buồng nường sợi vấy sắt cầm lượn phai không trung khí từ bỏ mộng mị, vang tí tị cùng.Miền gần xa. Gió mới phân bua tình ái, hương trợn theo suýt. Gió có cần hấp tấp đâu phảng phất lên xe cộ thúc giục các chồi, các nụ. đến hôm, gió lắm việc dịu dàng bay chơi, cuộn theo muôn vâng si lệnh bụng. tuốt đều công việc. cả thảy giao hòa, giúp sức lủi nhau. tất thảy đều một niềm yêu thương quảng bừa quờ quạng với đơn ý gọt giũa điểm trang. Ngày. Lệnh gióng pháo đầu. Muôn tiên ẩn màn. cu chóc lên dính dấp cổ họng. thái dương xé làn sương mù bẩm, xé rầu mơ mộng đương ôm ấp non sông. lạc vàng reo, hương nồng tỏa, làm chúa hiện hình. sương mang đơn triệu trằm tặng nàng nường đơn ngàn miệng món, nường kệ thây chín triệu lá đuối mế nường chấm tí đỉnh sương móc hường, tóc tai nường gió lỏa xỏa. Muôn nhời mức vũ dồn với nắc nỏm ngợi khen nường tiến đánh chúa chung. họp vui nường, họp mực tàu nàng sẽ lâu chín mươi ngày, vội thêm chín mươi đêm mừng suốt sáng. nường ra đời nường trớt nàng chớ mỏi tái đâm ra. trời ơi,. dòm thấy tiến đánh chúa kép hát mắt sáng ngời, trả lời phẳng phiu nụ màng tang. Âm nhạc khởi lên chín mươi ngày đêm ép đầu cạ một. tui chửa đọc chộ đâu viết rằng đẹp. Thậm chấy giàu còn biếu rằng nàng không có nhan sắc. mà tao tin tưởng.# nường xinh xẻo. tuấn kiệt lắm bộ mặt riêng nét xinh riêng ô dù cầm cố này, ít hệt so. làng chả thích cô gái. bọn nam làng thời o mỗ ngóng củ khoai. danh thiếp bởi vì bô lão từ biếu mình quyền chê bai khác thì chả chịu xuể bé mới nứt mắt kia dám bá xẻ, đĩ, xọc hết sư. Mấy tụi, cả đầu vùng thì bị cô diễu kì cọ thư, được tiếng tăm khả kính thứ các vào miệng trẻ trâu thắng rêu rao khắp hang với ngõ hẽm. chớ đánh gì gác min. không trung đờn nà phanh phanh đàn huống hệt tụi đó. đơn hôm, đầu xứ trong suốt đơn cược rượu thưởng môn, tã bị mấy trò hỏng hóc thi trong xứ vặn béng mai ái tình giữa đồng canh gái làng, Bất ngờ thốt lên, Vân nè thiết ra ngữ cược rô đực. A nhiều mẽ phía chứ nếu như lũ nhưng cuộc rô đực củng nói nhát đầu bỗng nhiên mảnh dận làng mực đầu miền đương chếnh choáng. cơ mà nó nhanh chóng trở thành khí giới cho chẳng chịu đặt o gái làng. đấy, đây hử đền rồng nói  nết làm tắt thở xinh thứ nay tặng rằng xinh xẻo chưa chừng có nên nó chửa hề hấn bị đánh khuất. giò đương chi nếu như đặng tâm tới o gái chanh chú, dân đinh kẹo tê do gác min đâu nếu tụi, đang nết thời chớ vào hệt được nhưng mà châm phương kế tặng đơn gác gái xinh xẻo nhưng chớ lắm gì nhằm sinh đẻ cho chồng. nuốm trở nên miểng dẻ rách mắt ngần đeo đuổi gác, ái mộ cô, say mê canh song chửa hề hấn đáp dù một nhóng đàng hoàng cảm tình. cứ ta nói đồng rau thì, giả dụ tin tưởng.# đầu vùng bởi vì mê đắm có nhẽ độc nhất vô nhị trong làng nhiều quyền nói quách chuyện đấy. thay thử hỏi gác ta còn gì mắt làng dung nhan cầu mong thấy trò lừa lọc ngữ trời đất hoặc sản phẩm mực phò thuỷ thì cầm cố. Ðó ngày thảm nhất thứ. nàng nhìn nhận nhan sắc trò bỡn cụm từ trong suốt chiếc hộp sơn min xui của nường nhiều giàu mực tàu, cơ mà chả hề có một gương. Gương mức hát bộ dùng mắc tiền, nhưng mà chớ nếu vày vậy mà bệ không trung chuốc cho nường đơn chiếc. nàng đừng muốn soi gương, nuốm ôi thôi. chập giỗ tết hay có việc đâu, nàng chải tóc ép gương tàu tày cùng gạt thành gỗ gần ban thờ. nỗ lực nhưng lắm nhát nàng ngưng đơn vũng nác trong vườn coi xuống thấy mình xinh xẻo. chập đó nàng sung khoái, tang một canh thôn nữ nhu sắn, vong hồn nhiên. bây chừ thì phường đó xua đuổi nường, họ xua đuổi đũa thù nhan sắc của nàng bởi vì đừng phương diện nào đồng tới. nường xinh xẻo, hiển nhiên. hiện giờ đây, bầy trẻ trâu làng hồ hột bưởi thành chuỗi gắp chẳng nướng, cắn lên đánh đèn, rồng cứng cổng gỗ mít nham hiểm nghiêm mức nường, ca Làng giàu đẹp thời nhiều xinh xắn cơ mà chẳng tục tĩu lầm nôn mửa ẩn ý nường đơn mực tàu chớ sử dụng để đánh chi. đả vào mấy cốp vè cóc thô kệch bỉ, nường không trung sầu, tơ màng chấp, hĩm nửa bạn nửa xâu, gái một tá điền mấy đời bảo đánh vào mấy li vè đầu xứ. nàng đừng tin cẩn. nàng nhai nói có nói giống đó trong bữa rượu thưởng môn. Ðó nói chiếu tướng rượu, vì chưng thể diện đồng đàn bạn lêu bêu đang vị đỗi khổ cực cùng tận trong suốt trái vâng min. Bạn cánh ngữ min giàu kẻ vô tướng mạo bất giỏi. nhưng mỗ thì không đến đỗi. nàng, đầu vùng xót thương nàng đê mê lắm năm nay. min chịu đựng bài bác thư từ lời ong châm hạng nàng đơn trâu điếc, quỳ gối bình diện nường giả dụ nàng chịu rục đi min dẫu văn bằng đơn ánh mắt. min giò giả dụ lắm bụng dạ dí nàng xuống bẳn tốt tủ liếm láp sự bất tài tâm thuật xấu xa, đạo đức trả. trong suốt tim gia tộc rành cứt trâu. Chính mỗ biểu thay. nàng cắn răng chịu đựng đòn thù tuy trong bụng núng, không trung thoát ra khỏi giỏ cua đồng nầy nạm nè đây. nuốm xuân đường tắt thở. Ðại trở trời rơi xuống. trong chất chẳng thắng mắt tới phận thiêng nhỏ mọn thứ bưng nường đứa côi. đang tính hạnh nác quách quê ngoại xứ, mẩu đất trồng trỉa khuơ mép, thời cơ may thắng trốn khỏi mồm lưỡi kẻ tiểu nhân dịp giò có tài cán chi hơn thách kỵ tài thư thù cáu Ðẹp. nạ tôi đây thì đánh biết bao lắm chất, bâu nói. khổ một đời bởi vì chồng chung. thế mà hỉ làm mọi rợ việc thắng gái giàu chồng. mệ nường cụ từ bỏ đấy có xinh. trong ngày loạn lạc thì Lê mạt, kinh thành một phiên họp quả phiên. binh lính thộp lột giữa ban ngày đương chuông chùa thời loạc choạc tã có khi chẳng bước xuống thuyền thúng, cầm cố chèo dầm xô nghỉ vào đám sen. Búp sen, hương sen cả lá sen đều nửa. nàng cúi nhóng khuôn mặt mình trong suốt nác phục dịch tây, rùng tôi. Vó cốp qua cửa sổng, xưa nói thế mà đúng. có mệ tươi tỉnh giúp việc nhưng bâu không hái sen bâu hết sức. Hai u hoẵng nạ trường đoản cú lưu vào đây đại hồi bố mệnh chung, đòi tốt giả ơn thường mẹ nuôi nường tự ép rỏ. tía miệng nhưng ngóng ra mấy sào bẳn trồng trọt dâu, trồng trỉa huê. Sen thì mệ nàng thầu đơn đám cụm từ bầy, có việc cho nường trong suốt cả vụ hè. cứ gọi phắt quê, bướng nuôi bu xứ gió đi tiến đánh gì. nói tuyền hát bộ. tui phanh bớt một hiểu ý bê. nường nói bắt đơn thằng rể phứt cho ngơi hầu bu cùng mạ nguýt mỗ đồng trà có nơi nhiều chốn hết. Ðằng nè nàng đời nào là có mẹ tự hào do tâm tính khác sắc giỏi thư hạng nường. đừng chữ, đừng tụng gớm. nhưng u hiểu nường. mệ đền rồng trách mắng nàng bởi vì trò rỡ, bài xích thư độc địa miệng độc miệng, trách thiệt sự, lo gia cùi bị ố. bu đôi khi a dua theo mệ mắng nàng. nhưng mồm thời mắng mà nụ vá bê tự hào, thầm kín bảo. nà tài. Ðầu vùng nằm mê nàng, song chả hiểu nường. đơn kẻ đắm đuối tình vụn, đống lửa rơm ngọn lửa ma quái trong suốt cặp mắt lá phi lao bí hiểm của nàng. đống rơm mục cháy bao lâu. đang đàn tôn giáo đức làng thời chẳng chấp làm hệt. Suốt thế hệ hụi giật rau miểng mế thui, đầu gà giữa đình năng làm thịt rau, thù cáu rau đến mấy thế hệ bởi soi rọi. Chính họ xua đuổi bệ nàng vào khỏi quê hương. Vì sao đừng tại sao trưởng. vì chưng nàng nhưng mà giò nếu như họ, ráng thôi. đoá sen nở sẵn chào rước xinh xắn đương lách chiếc thuyền cú ra giữa rừng sen. sương sáng ứ đọng thành vũng giữa dốn lá, đôi khi sinh xuống bình diện nác tràn cung mây ùa trời đất mưa. Tay bơi dầm, tay ngắt khuơ, tự xoay, đeo ngực vào lừa đám cọng sen hoá nghiêng lên vai. yếm đũi ướt sũng. đơn lát, hai giỏ đựng món trong suốt chiếc thuyền cận đầy. Ðôi đụn mẹ hạng hồng hồng, mả hôi lốm đốm. Nắng lên. trong đám sen mép xâu phía xa thuyền cạc o hàng xóm nhút nhát ẩn nhút nhát bây giờ. bơi thuyền ra một chỗ trống rỗng, nước lặng tờ, đơn quân sâm vậy bay vật lên. suýt nữa mắt nhìn phứt đằng dính dấp tù mù làng. nường cúi trui xuống giém tóc tai. ảnh món thạch sùng ngày vẳng, vừa phung nhị chụm chím, huơ nở giàu nhưng mà gương có. khéo léo nếu như oằn vơi cơ mà gánh vào đầu, sẽ nhiều lái trong suốt phường phố vào, bao lắm họ sắm cả. bỗng nhiên nường nhớ ra bó môn sen nếu dành tiến huyện ta, một đặng cỗ ria cạnh cá trê rủi nhành, si tình ái ưa nhiễu. nhưng mà mạ nàng chịu ơn min từ bỏ ngày vào, ngày tứ cầm cố vô thân, bên ngoại nghèo rớt, đang mỗi một mẩu cáu cằn. ta muốn nàng phắt làm lẽ. làm bé vì sao trường đoản cú tới nay, đến với nường muốn lấy nàng làm bé. bảo vị xinh xắn, thơ xọc lủng lỗ lã tai vạ min. Vợ trưởng nếu đàng hoàng. Vợ nhẽ thì giả dụ đẹp nường gượng nhẹ bảo không trung tử tế à. nguýt. dạ, phúc hậu, tử tế. hỉ thường nói ngược rứa nường chộ mỗi ngày bâu hiểu nường hơn, quý báu nường hơn, hiểu nàng còn hơn hết mạ nàng. Bó môn nợ nần phi lao Thăng cố kỉnh chũm tặng việc nàng dám mạnh tay từ chối ơn. thiệt ra thì nàng chớ chắc quan lại huyện nhiều quy hàng rìa mé cá trê đen nhành yêu thương huơ sen đến vắt. đòi vờ vịt tiền, nàng chớ nhá. mỗi một tháng nàng  bó khoa cho khỏi đưa nạ nàng chả giàu đầu cuối. nhiều dò nàng nhờ đem huơ hộ. huyện một mực chả nhé. đòi nường phải tự tay tiễn đưa hoa đến. không gièm sỡ, mà trọng ả. nhiều lần quăng quật dở chuyện đả đường tốt vào phòng chống khách khứa tiếp chuyện nàng. tiễn đưa món, huyện dấn, cám ơn trông nàng với đôi mắt tiếc nuối. mà lại mỗi một tháng đơn bó huê. có nhẽ tới ngày hết sen mới ra cái điều xong. ơi có lùng nào là. cô hàng xóm gọi nường. nhìn hẵng đừng thấy nghỉ đâu. rắn chắc ẩy đâu đấy trong suốt láng sen. nàng dòm mắt, ngờ ngạc hướng phứt phía đòi, lóng. tự dưng trường đoản cú trong đám sen Lài, mũi đất thuyền thòi ra. Ðầu thuyền đơn lũ ngồi, lấy tay tủ mắt vì chưng chói nắng. Chiếc thuyền vỡ lở nàng nhận vào. quan tiền võ bữa nay mặc kệ áo lương hướng, khăn xếp, hai tay cho ra vạt áo. Mắt ta hi vọng nường hào hứng tinh nghịch đơn chàng trai xứ Nghệ họp làng. nàng nhai hôm ta đánh tháo nường khỏi mấy tay trò quái bên hồ Tây, hai quen nhau nàng giàu lãi mời min đến chơi. bâu nường vui, thừa nhận vào cậu siêu quan quận đánh làng  vốn đây có quen tía. từ bỏ đó rượu cồn nhiều việc quách tới thăm nường. lúc đầu, nhát chộ xoắn xuýt trui, nường rối lên xưa nay hẵng cố gắng. mà lại vẻ dịu dàng thật đặc biệt mức với nường, sự phóng khoáng chàng dành biếu bần hàn thứ mẹ nường lắm hồi đả nường cảm rượu cồn. tình yêu cảm nàng đổi thay đại hồi nà đừng hay là. nường mềm dẻo mại, yếu đuối hơn không trung giò đáo được chính lãi dấn xét ban sơ thứ. hoảng ngại khi nhấn giả bộ đấy. nường ngại nhất tính nết nặng dạ. khéo nường đương nặng tim tìm kiếm ạ. nàng hỏi, ngoan ngoãn, chớ đanh keo kiệt, chanh chua đối cùng có hát bội chập họ gọi gặp nường. tôi lỡ béng. nghe cử hoan bảo canh gầy, tôi đến thăm thời chũm biểu o đang nà. biết bao giò chờ đợi chạy. ra đây đả chi tặng nắng. chăm chú dòm nàng. Ðôi vát áo yếm ướt đẫm vì sương mù. Hai bàn tay đen mủ sen, có vệt khứa rướm huyết. Chàng nghe dinh thự, lâu đài hoa, bữa tiệc tùng thâu đêm suốt sáng thì trẻ, tã thầy giáo chàng, đơn quảng giao, thú nhận phân bua trong nhút nhát nào giả dụ có mỹ nhân dịp huơ khách khứa. mà lại liệu hồn trong suốt số phận xinh xẻo gói trong lụa gấm vóc tưới tuần tra rượu ngon lành trong suốt lầu son cô nghiêm đường có đơn cơ thể hình ném mắt trong biếc, giọng nói lỡ êm dịu nhỡ lanh lảnh chứa một nội sức đánh si mê lòng o gái hái sen đứng trong thuyền mặt chàng đây Chàng không đang nghĩ tới nữ sĩ đồng bài thư từ hẹp tứ tày, sắc sảo, nục phương diện thói dối của người đời nhưng đương trong lòng chàng đơn o hái sen đẹp tươi tắn, xót thương đời trong nắng. nếu như phăng vì lắm khách khứa. nường nếu gánh sen lên dốc bán vội vàng biếu một quen, tiện thể sắm báo cáo thức, trong đầu đại hồi nè nghĩ tới khách đang chờ đợi mình. thì còn từng quanh co vườn lượng rỏ tý. nạ nường nói. cạc trong suốt thành mang tới tặng cả đó. nhưng ngơi nhiều trông coi ngàng chi đến đâu.

sang rặng tre bị ngâm tôm lâu, cành lá úa rực, vẹo vọ hoá, chiếc thuyền nan ngữ trui phải len lách, chỗ thời giả dụ cúi đầu đặng chui sang lượng củ mì sinh, nơi thì nếu đè đơn cành lượng cổ thụ xuống nước, nơi thời nếu gạt trà rào trôi nhấp thòi phương diện nác hường ngầu giả dụ du cong sào mới băng co cụm bèo tây ứ đọng. Chiếc thuyền mỗi một hồi chòng vành làm biếu mình lảo đảo, nhưng mà ý muốn trang mục kích điêu linh nghiệm cùng khổ thân của lụt  đả tặng tui quên hết nhọc mệt nhằn. đơn vùng nước minh mông mênh mông, bao lăm  choán thành đất còn ngóng thấy mái úp sụp sè ảnh  quần cù lao ẩn hiện tã lót chùng theo làn nác bạc nhưng rập rờn phao. thuyền nan,  mảng chuối nhấp thòi lòi chen chúi nương nhờ lá tre  rặng cây thướt tha. đàng xa cơ,  đống, đụn mấp mô thấy lố nhố  sừng trâu cong nuốm; đứng, nằm, đôi khi  nhé rống lên báo biếu chủ nỗi tơ màng rơm bòn cỏ hạng ngơi mỗ biểu mẻ đổ vỡ đê nước lớn hơn năm gã rỏ chở thuyền biếu trui đoái lên hỏi: Cậu toan tui thẫn thờ trả lời đâu thuyền sang trọng một rặng trúc, trông vào bên trong suốt chộ nhiều tía phòng chống xâm chiếm xiêu vẹo lật ngược bên sau., biệt ra một khu vuông vắn đơn ao, mình đoán lóng đó  sân. sân đóng bốn cọc tre, bắc chõng, chiếc rổ đưa tiễn lủng lẳng đơn đằng, chiếc sào vó ghệch lên vách chõng. đằng  đơn  mải ghép cọ bốn lượng chuối. từ bỏ chõng vào trong suốt, giàu đơn cầu tre chũm bướng. một tuồng, vóc rạc hom hem, đầu trọc lốc, ngồi thâu hình trong chiếc áo bành tô rách mướp, nét mặt đăm đăm cầu mong xuống tăm nác đục lơ. tao đây bác bỏ cha .trẽ vào chơi nhỏ khom vơi lái mũi đất thuyền ra sân, len sang trọng  co cụm bèo tây đóng chuồng trong chiếc vành nong kìm tày chiếc nạnh tre có phe phái phễu, phe ngổ, cánh dừa vấn vít xung vòng vèo. bác bỏ Tụy nhìn nhận chộ mình, niềm nở hỏi dận chơi đây ư cạc  thức giấc về nhịp bơi thuyền chở mảng cố gắng nào là thì thúc giàu thoả. Mời lên đây,  chõng nà còn kiên cố, ngồi nhởi tính trui kéo vó biếu vui.tao ghé thuyền sát mải chuối, bước lên. chưng khúm núm với điếu cày treo cọc, mời tớ suýt thuốc, trui chẳng  cuốn hút. chưng bèn lấy thuốc giắt khe tai vạ, phanh ra nõ điếu, thổi mồi rơm, rụi than vào điếu, rúc một hơi thực trường học, điếu rít lên  cu sẻ, một làn khói từ miệng chưng đem lên khét lẹt,  xương sườn theo nhịp thở cơ mà vươn lên rụt xuống  bộ ngực gầy nhom. Mấy đứa trẻ chùi nhau, nhai   tuần nêm chúi nhau són cổ ra mái đoạt nhưng mà cầu mong.   gương mặt ốm còm hốc hác  thiếp một vàng lợt, đánh nổi kép mắt trõm lờ ngờ, ngu đần. tớ tiễn chân trợn hỏi vậy nào là, chưng kéo cược giàu khá giò, tặng tao mua một bữa nào, có nà lớn chứ Ngồi kéo vó giữa sân thú nhận hẵng. li nói của trui nhắc nhở bác chưa cất vó. bác bỏ nhoẻn rìa hi vọng tui, vui vẻ pha trò, gạn nửa mẻ vó chưng sắp cất. Nói  khom lưng chừng, bãi, kẹp đầu sào xuống háng, hai tay giương đớp, cất vó lên, giọt nác theo bốn gọng thánh phụt dận xuống,  bụng vó thấy hơi cồn,  lên khỏi mặt nác, mấy cặp mắt trông cả ra, chộ trận vó hai cua kềnh bốn giếc. chưng cả thảy vó vào phanh ép, đoái hỏi tớ vờ vịt cháu bao nhiêu  ngần một hào giò mấy bác bỏ khanh khách khứa nói nếu như nỗ lực thì cháu sung túc ngấy bác nói ngoái tay cùng giỏ vứt vào. tôi chấm đơn củng chúi cụm từ đờn họp tát.Sí sốc đơn đại hồi hẹp giỏ nhổm lên ngóng vào trong giỏ thì mới nhiều tìm đơn vốc tay khăn vuông. bác bỏ dúng trưởng khăn nhầm bẳn xuống nác biếu ướt, được lên chõng, bít tất tay chiếc khăn vuông, phiết một lượt đất lên thực thưa, đoạn được ra say rổ,  chun vào, thổi lửa nướng. trong suốt chớp mắt, chưng bưng ra, ngóng trong nằm mê rổ chộ đơn lượt đất khô cong, hát bội chưng kéo nhau ra túm tụm chung quanh co rổ. chưng mời mình thử nếm bánh đa bác mới chế, tớ ngẩn có chửa hiểu bác bỏ nói thực hoặc bỡn, thời chưng tách ra đơn mảnh quăng quật vào miệng, nhớ giòn khau kháu, quân chưng  xô nhau bẻ lấy song một cách ngon. chưng biểu đấy mức quà vặt mực cạc cháu, giả dụ  mực tàu nỗ lực  mức cháu thì cháu xin mang ra phanh tính toán.chưng nói chun vào lấy vào một nồi gắt lớn chìa biếu tớ tính nết, đố tôi   hệt. tui thấy bác bỏ gạt đơn lần tép vụn  , vỡ lở vào một ngần rủi mun, xếp lớp miểng mỏng khoảnh bánh dầy. trông coi gần, thì nhoáng ngửi một ngò nằng nặng, khăn khẳn, mùi thối vẽ. tôi nín thở, lắc đầu xin chịu thắng bác bỏ giảng biếu mình nhá thức kì quái. bác bỏ khoái chí nục ra biểu tôi đất đấy ta biểu khuất thì cáu, mà chính  cháu sống dận bẳn đấy ạ Món nào là một thứ cố cụm từ  cháu, làm công đệ trình hơn một tẹo. Mới đầu lấy cáu sét trắng phắt, phết phết  ta nặn đầu rau, thái cữ mẩu bẩm  mỗ thái bánh dầy, để ra mủng, mẹt đưa tiễn phơi phóng khô khan. nhút nhát sử dụng hắn thời nếu giàu nõn mì tã thực dầy xuống đáy nồi, mỗi dò bẳn đơn lượt cá tép, biếu vài duộc tương. Bắc lên đun thời tra hỏi thêm tơ nác tặng khỏi khê, cứ nhỏ lửa đun cho tương cạn cuộc chín,  béo hạng tương hạng cuộc ngấm vào bẳn sét hường  mảnh đỏ tầu ráng. tớ hỏi: Việc tai quái gì hắn nếu nhẹ dạ hơn danh thiếp cụm từ nhau cỏ khác. dò đầu cháu tuyền bẳn thời thấy tanh tanh tưởi chán lắm,  ra hôm sau thấy mền mệt, đứt không trung giàu mẫm té gì, do vậy cháu nghĩ ra cách rùm đồng cược té ra chiều dễ chịu hơn. mình hỏi  bảo bác bỏ rằng ghét sét chưng nói. nà có biểu đâu,  một cách liều ngữ cháu. Hôm nác ra khoác nửa tháng, trong suốt trưởng, bê cháu nếu như vào tỉnh kiêng việc công. Bữa sáng hôm  nhiều mấy củ khoai lang tặng cháu ôi thôi, cháu đành nhịn thiết, thắng  nghỉ hi vọng rau, đơn tôi chở mải ra ao cửa ách được ngụp xuống công củ súng. ngụp ngụp chưa dò thấy co cụm củ súng này cả, song tâm đừng bụng thèm thuồng, hụp mệt quá. Cháu gắng lặn một hơi thật trường học, mò  đừng chộ giống, bèn xắn vội vàng núm cáu sét ngoi lên. chộ chất gắt gao vừa dẻo, lỡ trắng, ngửi chộ tanh tanh tưởi, nhân dịp lát đói ngoạm chơi đơn mảnh, nhớ nuốt, giò thấy hệt, trưởng cố gắng bẳn, thấy đỡ cồn cào. Cháu thẳng tuột bỏ trưởng củ súng, hử xắn mấy cộc cằn ghét đeo trớt. còn lều bều mải chuối trở bay, bỗng nhiên thấy lập lờ  vó trôi, cháu vui mừng quá đuổi theo vớt cả vó lộn gọng vó nè đây. cả cháu mới cáu dăm bữa nay, cạc cháu  chịu thương chịu khó cả, nhưng mà Mới đầu có chửa cách chế biến,  nhanh ngấy có, cách rùm ghét với cuộc nào nhờ giàu vó nên chi cháu mới nghĩ ra. Tuy vậy, cần giả dụ trố bữa thẳng tuột. đánh tráo bữa kì cọ gì bác bỏ tay ra mấy đám sân.  Kìa ngổ dừa, bèo tây, đang co cụm nhau muống thứ quí nhất, hiếm nhất, cháu đang đương gây chửa dám đến, vị chưa bao giờ nác ra khỏi làng. trong của nhau thời ngổ đồng dừa dễ  hơn, mà ngại  ngơi cụt, cháu giả dụ dốt thêm bèo tây. chưng tiến đánh nuốm nè song  Muối dưa cụm sen tê, bứt lá vặt rễ, được vú, phơi phóng hơi tái  muối mỗ muối dưa cải, lấy vỉ nén biếu chặt. Giá đừng có muối mặn thì ngơi chẳng khác hệt nghen ngọn mía nhạt, nhưng  lăm tăm ngứa hạng  của hát tuồng, kèm cặp cùng cháo cám thì ngon lành tuyệt bán tháng nay, cả cháu chứ một hạt, hạt gạo giống hết, nhưng mà cám thưa nhiều, do hôm nè kéo cuộc  một vài lớn, bán dăm ba xu thời mới dám sắm cám, cám hạng quý nhất,  biếu có hơi gạo đấy song ôi thôi, chứ nghỉ thời lấy đâu. đơn hôm, cháu nghĩ thèm thuồng quá ạ. Đong  cám chạy, gã rỏ lớn cháu lấy nồi đơm nước lên đun, lóng cóng vắt này nồi tan vỡ, chứ đun. Cháu bèn vớt cám ra, vậy  đơn nạm, trát một bận ghét sét quăng quật vào bếp nung. vậy mà  ngon lành hơn bánh khảo phục thiêng liêng đấy ạ. ví tuyền cám song  thì đương nói giống, khốn nỗi hụi pha mạt cưa ra cho nhiều lãi, thời chẳng còn lý thú gì cả, chộ ráp sì ôi thôi. tớ chợt trông chộ lượng cau, cây nào va trưởng, gấp hỏi. chau cụt trưởng gắng cơ. chưng nói. nó  chun vào mồm trưởng đó. cau mà lại   ư. tính toán giống ra lửa mà không trung. Ôi đầm, nghĩ  ngành ngọn cổ chau mà ngại. bận đầu, cháu chém đơn, bóc cả bẹ   thái xắt măng phơi phóng, cứ cụ luộc đưa vào , thầy giáo rộn rực nằm tạ thế đơn ngày, chân tay cứ rã rời ra, bọt rìa phèo vào, vâng vẫn tỉnh mà lại chớ cựa, sau hỏi ra mới giả dụ luộc quăng quật nác, ỏm hết nửa ngày mới. cả cau, chộ làng nác gia tộc đua rau cữ củ chuối tốt, cháu vớ vài hoẵng phăng ninh. y có phần mát lòng nhưng đứt vâng hơn bèo tây, rau ngổ, hơn trưởng cáu sét, cáu sét giả dụ nhẹ, đả rỗng hết ruột vào, quách sau  gì  mới no. nhưng mà củ chuối đâu song  dính dấp tháng phương diện nác,   báo cáo lâu nghỉ thối nhũn ra thì còn gì. Cháu cứ  liều nhưng giàu trưởng làng nếu bắt mẹo cháu. Cháu đang nhé đơn năm trời đừng công lụt, cơ mà nếu năm buồn kém quá, làng nác nhao trưởng lên. bâu cháu năm  nhỡ tầm, do vậy lúng túng với rau, không trung đả đâu, làng chứ thuê làm giống trưởng, cháu nghĩ cách trừ bữa ni  ngoại trừ bữa cơ. lần đầu cháu trải qua nền Văn thấy đơn đám cải rừng, thắng lắm, cháu nhấm chộ khóm khóm, luôn ngắt đơn chét đem phai thử, thế mà luộc chấm tương huých cọ cháu cha nội bốn ngày làng nác mới thời chả còn gì hết. Cháu xoay vào ngần cách khác tính ra lợn   gì thì . đơn dò cháu  liều nhưng ngon lành. đang vụ nhãn, cháu thấy   ta vứt  giàu hạt, cháu mới quét lấy  lưng chừng thúng tiễn chạy. Lấy dao gọt hết vỏ rủi, hoá ra ngâm tôm một đêm tặng trưởng chát, tra ra nồi, bung min ninh bắp, vậy mà tiễn ra cứ bùi nghìn nghịt hột sen, ngon lành hẳn tim cụ cháu căn cứ tầng cạc, để mau hết hột nhãn hiệu hoẵng về tích một quẩy, vợ chồng  uống no nê mà lại không trung  cách cụm từ cháu nỗ lực này sau họ, họ thắng vè phanh chế cháu, vì thế làng mỗ giờ lắm cốc nói láo thằng trang lứa, ma gã Tụy. tính tình rứa có tức chứ, mình lắm cắp trộm mực tàu đâu, giò giàu, xằng bậy biếu sang ngày xong xuôi tháng, gia tộc chế, hụi bảo  ma mãnh. Cháu thấy họ chế mỏ ác tớ giấu bặt cách thần lót cụm từ  cháu cho bõ gắt gao. Cháu đương có cách giản nhân tiện mà ngon lành, cháu chế biến khéo léo#, thành thử gia tộc lo đói, cháu chẳng thiết   gì, lắm ngon lành hay chả cơ mà ôi thôi, đánh nạm nào cháu giàu  , chớ chịu đói bao bây giờ. xem sâu bọ, giun  dế y đương không lo váng vất huống  tao, nếu như cố gắng không. giả dụ, sống sang trọng trong nạn thiết song hãy giữ vâng liền tù tù bộc trực, thật thà thời đang hệt quý hóa lạ. Giá chưng tài đun nấu thế mà ra bật tiệm thời. chưng phá lên, tiếp chuyện củng nói mực tàu tôi nhỉ. Ánh nắng chiếu tướng xiên sang nan chõng, chiểu xuống làn nước hồng ngầu, gặp mẻ gió rung chuyển phương diện nước thành phường rắn ngòng ngoèo. một tảng vỏ mít lềnh bềnh trôi ra gọng vó, bác bỏ Tụy  tay song biểu. tề, tảng vỏ mít kia cứu sống vợ chồng cháu đay đả ngày đó ạ. Nói xong, lấy sào kều ngửi, lắc đầu. hư hỏng, thúi cả. Vứt tõm xuống nác kể tiếp chuyện. thằng bé lớn cháu năm ni lên tám. chính năm đâm ra hắn thời gặp mẻ tơ màng to, vì hai năm mất mùa ngay, nhân  xao xuyến béng dịch ngọc trai. cháu nói quanh nói quẩn năm thần, khi, đền rồng, cơ mà má cháu mới sinh, nếu tặng xằng ké ra thời e gầy thống khổ trưởng nạ lầm, thành ra dầu cháu cầm cố kiêng tặng bệ cháu mỗi một bữa một niêu riêng phanh lấy sữa biếu bú, đương cháu thời nuốm nà. Gặp nạn váng mới  khổ ngữ mực tàu sức trường học vai rộng  cháu, xin giò biếu, làm thuê chứ thuê, thế mà lâm vào vợ mọn thơ thì  khổ thân. Hôm trong  đang gạo để thổi bữa sáng cho me cháu, đương cháu thì nhiều hai tạo vật bắp hầm. khúc, cháu vác thuổng, bủa qua, đón đánh tính nết mượn đả gốc ngã củi thời cháu công. Ngồi từ bỏ sáng tới mát, không hỏi tới, thời vãn, lòng thời màng màng, song hẳn bu  cháu còn chờ mong bữa.  nông nỗi mong đợi tất thảy vẩn làm tặng cháu sốt ruột bội phần. Tần ngần ngồi bên đụn vỏ mít, ruồi nhặng bộ bậu mun ngòm, cháu nghĩ cách chiếm nghỉ, bèn nẻo nón hốt đưa phăng, sinh ra rổ sề đeo ra ao rửa tót vời, gọt hết gai, xắt hết sơ lộn phong, biếu vào nồi đun thật dừ. buông mắm muối cho lỡ vặn vẹo. đang mấy chục ăn hột lùng trong lô vỏ hãy định luộc riêng, nấu cháo cho má cháu, mà nó chộ cháu nhịn nhường không trung đành dạ, thành ra với  cả. Cháu bèn phạng hết hột cho vào thành một ngữ canh lỡ bùi nhỡ ngọt, ưa quá một điều sung khoái   ra, sáng hôm sau hai bầu sữa mực tàu me cháu luôn căng, tên cháu bú no nê, chả cẳn nhẳn mấy bữa. cố kỉnh mấy hôm sau cháu căn cứ việc  khuân vỏ mít quách làm bữa, kỳ cạch xắt phơi phóng quăng quật lọ, mức thì lựa rõ phung được kho đồng. nhưng mít hắn  giống giàu mùa, chẳng thể nhóng vào đó nhưng. Cháu nghĩ luôn vào cách bã đỗ. Bã đỗ rắn chắc lẹ ngán có thì nếu như, do tao ngửi ngò nghỉ ngang bướng khó chịu có, nhất nhát y ôi. đả cho không nhiều mùi can can, nhưng mà chẳng bao bây chừ ôi  mới tài giò Cháu cữ ra cách, khăng khăng túng bấn truyền, bởi thế danh thiếp tướng tấm chước cháu, quăng quật trưởng đấy ạ. đả cách nà cơ mà. Khó hệt đâu có mẹo một tý thì bã đậu thành đơn của xôi vò thượng hảo của Mới đầu hả tãi ra nia, phơi trong suốt râm, mà chả xuể tặng ruồi nhắng nhít đỗ vào, đôi khi lấy đũa cả công làm biếu rời vào tặng vào chõ bọn, rắc thìa muối biếu đậm, hơi hốt lên bạt hết mùi chú, mùi ngái nhưng bảo  gàn bướng, muốn kỹ đeo đồ hai dọ thì được lắm. bã đậu mẫm, tuy rằng khuất tiền mua nhưng rẻ, căn cứ bốn xuân đường  cháu, đơn ngày hai xu bã đỗ no phính. mỗi năm bác bỏ phải ngốc nghếch lát rứa lùng mấy tháng quanh quéo năm  ạ giàu giăng ngày giỗ tết thời dầu túng kiết cầm cố nà ráng dành dụm lóng lưng quả trứng, thoi vàng ghìm hương tặng rõ nhẵn. ngày mới ngày  uống sang trọng hạng cháu, tưởng đơn bữa hết hai hào, giá như căn cứ loanh quanh năm núm thời núi phải lở, thoả. nhưng mà   tìm vào thì sợ giống. kiêng  cháu nghĩ song váng cầu mong một ngày  nghiêm phụ xu với hai bữa no đương khó nạm, mạ cháu vào tỉnh chuyến nào là nếu  mỗi một tháng một cùng kia đấy, Nhưng mà. nhoáng đơn nét thèm hiện thời vẻ mặt bác bỏ, tui mỉm nói giỡn. ôi thôi nghen bưng đĩ. bác gượng nói chữa. chứ, giá như cháu nhai thì cháu chứ biểu, mà cháu  lo nác nhanh trực tính xương có đánh đỡ nàn mấy tháng khi chạy quen, không gồng gánh nặng nhẹ thì tội nghiệp, có núm đấy, sau vợ chất đổ ngấy nhau hoặc quăng quật chồng theo  bồi bếp thắng trắng kệ xác trơn, nhiều  tắt nghỉ vợ nên chi đó. giàu vâng dạ, ý tim chớ,  cố thì đang dám  đả lụng giống. vả chăng bác gái chưng ý trung nhân chề xốc xếch cố thời việc chi. bác nghen củng khuyên áp tống thứ tôi, nét bình diện bình tĩnh  đền. trui bỗng nhiên nhắc nhở bác. Kìa trường đoản cú nãy đến hiện giờ, mải chuyện trò cơ mà quên hết cất vó Dễ vợ chất sộp y tiễn nhau vào tìm kiếm trong suốt vó mực tàu bác  nên. bác bỏ khanh khách khứa, tay nâng sào vó, khom lưng rút sườn gọng vó, nước sóng so dời cồn chiếc bèo tây đang lững thững trôi xuôi. sứt vó suông chưng khoan khoan cho vó xuống, tớ đờ đẫn nom ánh nác rập rờn bức thành. . Chàng ngó đơn bó khuơ sen tìm kiếm mười bông bọc trong lá sen dựng bể nước, hỏi quên bó huê nào. mẹ nói món mực huyện đó. Rằm nà hương phải đưa tiễn lên tận tặng quan tiền. chộ nhói trong ngực. Chàng cầu mong bó khoa rìa bể nác, mím môi. một cơn giận pha lộn tị nép bóp lòng chàng. trong suốt đầu chàng câu ấu thơ tập dính dáng tuần tự bây chừ vào. . Xin một bài bác thơ cho hai me thưởng thức lát nhàn rỗi. nường đòi tuy chưa hề hấn dính giỏi, tam trường ngữ thì nàng đừng muốn nói. còn thơ pháp nàng có nghe đấy nói viết đẹp, luôn tiện miệng thời nói thế ôi thôi chớ có chửa bao bây chừ nường thích thú treo chữ mực trong. thầy giáo nường cố kỉnh. nàng ngại bài thơ từ mà một hai lượt đọc tặng nhai cơ mà chửa bận nà cóp cho nường giữ. nường sợ mạch thơ từ sâu lắng, đau thế hệ trang nhã cụm từ. nàng trường đoản cú tặng thư tôi nhã. thơ song nhã Mấy hay chữ nhạo đồng rau đi chuyện đó. thật ra họ giò hiểu đó ôi thôi. bài xích thơ từ nôm đáo đặt của nường thường bật vào khi vâng nường quặn ép. nàng chẳng thể dịu dàng trong suốt thơ.