phải đằn dính líu trở y giò đặt biếu yên hi vọng biếu chóng hết đến

phía cửa sổ, nhau với vào am tường vôi. phía huyện trống lổng canh chấm thời cơ nghiêm phụ . Đêm cận cả nửa. Ngọn đèn quang quẻ hệt mệt mỏi váng vất , uể oải phun ra ánh lửa vàng khè đơn tui lẫy phẩy thư trai, hết đứng ngồi, mấy dò ngả xuống giường, đều phải dằn dính líu tang dậy, luồng tư ngỡ lù xù loàn thi rau khuấy rối trí, hắn chứ phanh biếu chàng nằm lặng. Chàng hi vọng cho chóng hết đêm tới sáng. Bởi vì ngày mai ngày vào bảng kỳ đệ trình nhất của trường ốc nhang,  đeo ống quyển vào dài, muốn thấy thằng tớ bảng.vả lại , đối xử cùng khoa thi, kỳ đệ nhất quan liêu hệ hơn danh thiếp kỳ khác. bởi kỳ trò đương , mệnh bị hỏng hóc sẽ giàu. Chàng một , nhỡ ra hư hỏng kỳ đệ trình nhất chẳng đương mặt này mong chộ . vì chưng hư kỳ trình nhất mỏ ác phăng gớm nghĩa,  nhưng mà việc thi, quách gớm nghĩa sự xấu. tự nhát xong kỳ đệ nhất, vác lều chiếu vào khỏi cổng dài. Chàng đưa hết bản nhám trình tặng nỗ lực . tính văn thứ chàng, cụ tuy thất vọng. cơ mà miễn cưỡng khen một đôi nơi, xuể cho khỏi bửa dạ. thấy thế chứ mừng, chàng đoán cữ văn tao đứt bại nhiều. nên, ngày này lo phấp phỏng, chớ chắc tui nhiều vào tới kỳ đệ cẩm năng giò. Bó gối ngồi rìa án sách. Chàng nghĩ mấy đầu bài ghê nghĩa thứ quan lại trường ra biếu trò. Chàng tặng bài bác nà khó ghê gớm. chàng tỉ mẩn giở bản ráp ra xem, chàng thấy xong khai giảng hạng bài xích chuyện rời rốc, giò thấu đáo đến nghĩa đầu đề, mấy đoạn trung cổ, hậu cổ ngữ bài ghê nhiều nhiều nơi đáng sểnh, phải trui từ chấm tặng trui, có nhẽ không thể hạ bút khuyên bài xích nè. Băn khoăn, chàng lấy hai cuộn sách in so so hai xong cẩn án tính hạnh lắm sai lầm chữ viết nà hoặc chớ. Chàng hơi im vâng, tã lót thấy bản nhám đúng sách chẳng thiếu một chữ viết. mà lại nhỉ đương buổi hộp, tâm bảo dạ rằng Bản nháp thì đúng, chứ chập viết vào quyển có đúng hoặc không trung. tâm chàng đại hồi hệt mớ tẹo vò, gỡ thêm bối sụ, chửa cả mai lo về chuyện thi cử. Chàng nghĩ luôn đến chuyện đề pa thơ ấu. Ôn bài xích thơ từ của tớ vịnh chùa hòng chiều, chàng thấy nó vừa quê nhỡ vụng về, thiệt chả chữ viết nào là. bụng chàng bảo vâng. cũ ni tao giàu đệp tiến đánh ấu thơ nôm bao hiện, cớ chập bỗng dại điên nuốm. Chàng oán đơn bạn chàng ra chiền có dự vào cá vịnh thư từ, chàng cho rằng nghỉ bội phản chàng nên chi mới xui chàng cứ viết bài bác thơ dại chẳng chữ viết nà ra thành giục chàng ký hết gã họ tuyền ràng. giả dụ, phải mỗ viết bài xích thư từ vào vách mà lại đừng viết lách tên, dù ngó thấy  chẳng thư từ ngữ , núm thì mỗ không trung bị đeo dốt thiệt kẻ làm hại mỗ, nếu như đừng có nghỉ xúi khôn xúi điên, thời mỗ có phô giã danh tiếng vào đó đả giống. Nghĩ thay, tâm chàng trường đoản cú chộ bẽn lẽn, xấu hổ, muốn tắm rửa tặng tót vời chê bai vày bài xích ấu thơ cơ hoi ra. chàng lẩm bẩm đơn tớ. giò, trưởng đến thân phụ, trò Hoàng đều tiến đánh hại mỗ . sử gắng chả châm trêu thêm ra, thì min tuy rằng có vẹn tròn nhỡ ra cơ mà ký gã vào đơn bài thơ ấu dốt nát, chứ trải qua kẻ nè tâm tính tới mới song thôi. bởi rứa xúi bẩy, khuyên hát tuồng cử tử kéo tới phá , việc mới bại lộ vào lớn, làm cho cả miền đều , nuốm cố gắng muốn rửa dỗi giúp ta, hóa vào bôi lọ thêm biếu min. min thiệt dại khờ, nông đặt, quá nhá , bạn, đả việc trẻ , co , bao nhiêu xấu trui nếu chịu hết, chứ chịu đỡ. Chàng nan hoa, chàng dấn chộ rằng phải chẳng giàu  phá ngang, chắc hết lũ sĩ tử đều sấn ra phá , chí ít, nếu như ra xin khuyết điểm tớ, ráng tôi nâng qua đời thể diện một chút. vị tại  nói ngang cành bứa mấy li, khiến biếu chểnh mảng giải thể, thành thử việc hôm chứ lắm hình hưởng mảy may." Chàng bất chợt phân phát bẳn lão  đạo giả mạo lên phương diện dàn đệp đả việc thực đáng cáu. hình lão nhờ vả Chiêu, ra ý tự phụ với đồ trò thiếu niên. mà lại đánh Cống, thời khó, giò đả Chiêu thì lắm gì. phải ta đổ vài ba chục năm , thì mỗ  Chiêu, kém giống lão . nếu, lót Lê nhỉ đương đả vua, bao lăm trai , đều ra Chiêu Văn dính dáng. Vì thế   đều gọi Chiêu. thân phụ min đỗ đời Lê, sử hụi Lê chửa tạ thế, tất nhiên min ra Chiêu Văn nhưng , vị thốc mới hụi Nguyễn bỏ dây Chiêu Văn, bởi vậy min không kêu Chiêu, chớ có giả dụ sức cụm từ min thua kém giống lão  lão dám khinh thường ta, dám chế nhạo ta làm . sự liên can khiến chàng nhá đến . tuy rằng bị nường cợt chế giễu đơn cách chua ngoa. mà chàng không trung oán trách nường, trái , mắt chàng, nường đáng phủ phục. đừng nghi ngờ thế hệ nà nhiều một gái dung nhan tài hoa tới vắt, tự đến giờ, mỗ nhé , chửa rõ phương diện nàng vào . Hôm đấy, nường đẩy cửa sổng nhìn nhận vào, thì min mới nom thấy, mắt sắc ngọt, nước da trắng nõn trắng nà, quả nhiên nường thiệt đẹp xinh, khó lòng nhiều đứt. bây giờ việc lỡ , min cùng nường bất chợt đừng vách thù rau, không thể chuyện trò giống . Nếu chứ, giả dụ giò lắm việc bữa qua, thì ơ nàng bị chất rẫy, mỗ quyết cậy hỏi nường công vợ. Lấy vợ tài tình nường, có nhẽ khoái đơn thế hệ".Chàng mỉm từ an ủi Vợ chất vì chưng tại duyên trời ơi đất hỡi xe . nếu như nhưng nếu duyên cùng nhau, thì ô dù hai đằng thù nhau, hỉ vách vợ vách chất. không vắt thời vây cụ giả dụ kết giao đồng nhỏ  mi mà lại chính tay mỗ ráng dao hoá ra trán nó ôi thôi , miễn sao min đỗ khuơ nào là, đặt biếu nàng nếu phục mỗ, thắng cho nường khỏi ta thần thánh, min sẽ liệu chừng đến việc nhân dịp duyên.song chớ chắc hoa nà min lắm đỗ hoặc giò Mấy bài bác kinh nghĩa mực mỗ viết lách kỳ trình nhất, không trung có chốn nào là thích chí, khó mà lại phê của va. quơ vẩn, chàng cứ nghĩ vòng vo nghĩ lẩn quẩn, trưởng chuyện nọ tới chuyện tê, suốt trường đoản cú lót tối đến Cuối gác thầy giáo, chàng chứ chợp mắt một phút nè. Đĩa đèn quang sắp hết dầu, ngọn lửa nở đơn đoá huơ đỏ vô kể. danh thiếp cửa ô, gà gáy ồn ã. Xa xa đằng trường sở, trống không thong thả chấm cha nội đại hồi chín. Chàng cửa trường học kéo bảng kỳ đệ nhất. do, lệ đền rồng hẵng ráng, mỗi một lúc treo bảng, đã nếu giàu ba chốc rỗng tuếch đả hiệu, phanh tặng trò tới tính toán. Ruột chàng rét lửa cắn, muốn dận đặt tới chỗ, nhìn ngó có thấy tên tớ năng chứ. cơ mà sự lo xa hãm chàng phải , không biếu chàng . Xưa ni  trò sang trọng giò từ tớ xem bảng tặng trui. vì họ sợ rằng lỡ vào hi vọng bảng không thằng, đương phương diện nà nom chộ phe phái bạn khi tự cửa đi trọ nên chi, chàng ô nóng ruột đến đâu kệ tim, đã nếu bấm cù nhây ngồi , đợi tin tức hạng tôi đòi. Gà gáy giục. trời ơi đất hỡi rựng . đơn thằng gia nhân hớt hong hơ hải béng ra lỡ thở vừa nói ít cậu, cậu ra kỳ đệ trình tem thư đấy ạ  thư thả hỏi  mày ít cậu, ra tâm tính bảng phứt đây tự buổi dài ngừng tía hồi hương rỗng, thế đả thức giục giả dụ vào coi tính toán có thấy thằng cậu hay chứ. trời ơi lạnh cắt, vậy mà vào tới chỗ thấy ta tới kiến, gia tộc đứng vi chung vòng vèo bảng, chật chêm cối mày tiến đánh thay nào là nhưng ngóng bảng, giàu thiệt đừng hay là mày dòm lộn, trần thế dộng danh với tiệm đền rồng. báo cáo cậu chả nhầm lách vào tận chốn cơ mà tâm tính, tuy trời đất ơi tối, Nhưng giàu giàu tiêm đuốc xom ra bình diện bảng nhưng mà chiếu tướng, cậy cố mới ngóng thấyrõ ràng thằng cậu cầm cố nếu chả  mỉm  nếu như bảo mi gã trui báo cáo cậu, cố kỉnh biểu , nạm viết lách hết bẩy chữ đó thắng tặng nhẩm. lót nhỡ , núm ép viết xem nhiều nghen khôg. giả tảng khoái trá cạc cụ khéo khảm thận, đánh gì song phải cố quyền tới vắt chàng tiếp thay ngươi chộ gã mình bảng vi nà Bẩm cậu cứa vi ất, chứ quây nào là vào vây nào, phải hỏi đứng đó, gia tộc đều bảo đó vi ất. đích thật chẳng báo cáo cậu, đích thiệt, không trung sai mày đến vi ất chộ thằng tôi thường xuyên à mỏng chớ. Thoạt kỳ thủy tới vi đối xử với vây ất. đó vi trung thành nếu vi xáp Thoạt kỳ thuỷ tới vi áp chui vào , tính tính , chớ thấy tên cậu, nếu như tới vi sau vây trung thành quây quây hữu chứ vi chi, có nhẽ quây hữu thiệt đó. đấy không có gã cậu, sốt ruột quá quăng quật cách cữ đơn vi, về thẳng tới tính toán bảng vây ất, may nhỡ thấy tên cậu thằng tao đầu bảng năng Cuối bảng Bẩm cậu, thẳng thớm đầu bảng  hử mủm mỉm Rầy thẩm tra, thằng đầu bảng đêm nay phải ra  vắt, hả cậu vị mai sau, hồi phòng nỗ lực sổ xướng gã gọi trò ra trường học. căn cứ theo đúng trật tự bảng, nà thì đòi , này thời đòi sau, thành ra thằng  thì giả dụ đến đặt biếu kịp khi gian đòi đến thì ra À ra thay đã cứ tưởng nào là văn hay là thời tên đầu bảng. đó bảng điệu ngạch. này đô cao thì tên . nè đỗ thấp thời tên . hiện thời mới bảng vào cứa, giò nhiều cứt bặt gì cả. ngươi đă ít ráng vắt ta ra kỳ nè hay là có chửa báo cáo cậu. cụ nhiều nói gì chớ thay vui nét có, giục nếu xuống nói thẳng tính đồng cậu.  thẳng mở tráp lấy mười hai đồng bạc với thưởng tên , chàng ra màn nằm lâm thời. mà, vui quá lo quá, chàng vẫn chẳng thể nằm lặng.Sáng tinh tường, chàng tốp khăn mặc thây áo chỉnh kìa, lên , xin phép thuật cụ nổi vào thăm qua quang quẻ cửa trường học. nỗ lực ân dặn nhởi đơn nhát nếu như bay nghỉ ngơi biếu tinh thần thanh thản đặng mai sau ra trường học đả văn khỏi túng quẫn. lót đàng phố phường tuy rằng đương hơi sương mù ướ láng. song vị ngày vào bảng cụm từ trò, nên đoạn đàng đến trường thi, mỗ mắc cửi. vênh váo. 2===== từ gợi tả vẻ mặt vênh lên tỏ ý kiêu ngạo vang,  tiễn đơn gã bé hầu, vòng vo thân phụ bốn phường phố được xuống cửa dài. mỗi hồi gặp quen , chàng vậy ra bộ giả bộ hãy hỏi thăm có chộ tên trui bảng hoặc chẳng. cữ đơn lượt khắp các cửa vây, nhòm chộ thằng mình rành ràng, chàng mới lóng phái bạn vào với vây đồng tôi, hứa rau tới chốc ra trường học dõng lều thời nhé tìm rau đóng thẳng tuột một khu, buồng chốc nếu như bàn bạc cùng rau chạy việc bài vở. Khắp lượt, chàng đồng tên nhỏ tang phắt, thân xăm tới chơi , này vào, khác vào, nấy chuyện trò vui mừng vẻ, co , gia tộc đều kết cọ một cốc cậu phải chũm lấy ,lòng cửa trường học, cho bỏ công mười năm đèn sách. chiều tới, khách khứa vãn, chàng dặn gã nhỏ động lắm hỏi, giả dụ nói dối cậu tao thưa. chàng vào buồng tắt cửa nằm y. vậy truyền lệnh tất cả đầy tớ, chẳng lên tới , được cho cậu yên ổn giấc. gần nửa đêm, chàng đẫy mắt tang dậy. lều chõng, lặng, chõng, giấy, bút, dùi, mực, ắt tụi , thức sử dụng việc vào trường, sắp chữa sẵn sàng. vậy ép nếu như lục kiểm tra vài ba bận , xem giàu tội lỗi gì hay chứ. chót o giáo viên, sau chốc  trợ thì vài lưng chừng, nuốm sây lũ gia nhân đứa tiêm đuốc, đứa tiễn đưa xách danh thiếp ngữ đồ đạc hoẵng chàng xuống tới cổng dài. trò đến dài . quang quẻ cửa trường học đêm nay đại khái đêm hôm vào kỳ trình nhất, khác đơn điều mấy cây ách liệu thần hồn dò này không trung sáng cọ mấy lượng đình liệu cái thần hồn bận , vì chưng đêm ni giàu trăng, ánh trăng lấn bớt lực sáng của ánh lửa. Kỳ nào là trò bị thải loại có, số mệnh ra đua văn bằng một phần kỳ . do vậy đánh việc ra trường học lượm. cữ bán giờ , bố thí đâm ra các vi vào trưởng trưởng. Cửa dài đóng kín mít, riêng đơn cửa thập đạo đương ngỏ, xuể cho cạc quan lại ra vào. Cuối bây giờ , trò nấy tắt lều đoạn, chòi canh phanh đơn chốc trống lổng thiệt dài, viên giám dài đề trải đay hòn thuộc hạ, mỗi xuống mỗi một vây đưa tiễn giấy đầu bài xích dán vào bắt buộc bảng phên nứa. vây nào quây thí đâm tấp nập đến tính toán, bảng, đứng vòng vòng .Kỳ nào là giàu hai bài xích tứ lục. một bài xích bảo một bài chiểu, thành thử việc cóp đầu bài sít, có đứng nom qua về lều, chứ đừng giả dụ viết. May tặng , hết hai bài nạm đều vào cho trò đả . mừng quá, chàng mở tráp lấy cạc đờn sử dụng thắng viết lách. Giở tới hộp hạng té ra nước cạn khô khan. ngần bông mực tàu lên meo trắng xóa. phân phát cáu, chàng chửi thẳng thớm đơn trận kịch kém đi tội đừng chịu sắp chữa khảm thận tặng tôi. tuy rằng ngơi giò nhiều mặt đây. chàng hì hục rót nác mài mực đâm ra ra hộp mức. Thử , thử mấy dò, thấy mực hộp lỡ viết. Chàng mới nhẩm bài bác xưa, lấy giấy ráp vào đơn dò đê nhìn vào đó song viết lách tặng khỏi sai lầm. bài xích chiếu chàng lắm thời nghen hết mà đến bài biểu thời hốt nhiên quên mệnh chung một khúc để vào đoạn mực chàng tiến đánh hư hỏng, vậy chữa cho. Nghĩ đừng ra đoạn nhiều củng chi, chàng giả dụ viết lách đơn xong xuôi khác cụ cụ ra. suy ngẫm Ngẫm , chàng chộ biếu chiếu, lời văn lưu loát, lắm chốn đắc chí; hiện nay chàng mới giở quyển ra viết. Nắn nót độ cốc độ tí, tô cữ nhãn hiệu, rạm tầm moi, chàng cầm cố đả cho chữ viết thật đẹp. viết một trang, tiễn chân mắt nhóng sang trọng danh thiếp lều chung nói quanh nói quẩn. ảnh mấy bạn chàng hãy đương nghí ngoáy nhám ráp nối, xóa xóa. có chửa viết chữ viết này. Gặp may ráng nà. Khoá nào là cầm nào là mỗ đỗ nghĩ cố kỉnh chàng cù đầu vào viết lách; viết đến gần vết sát sao phùng trông chộ son hồng chói, chàng sực nhá ra tôi quên chớ lấy lốt Nhật trung trung lốt bé mức quan tiền truờng tắt ra quyển hồi bố thí sinh còn viết lách văn tại phanh chứng nhận quyển viết lách trường.dấu đẵn phanh phòng bị kẻ thông gian cùng quan liêu trường, đầu bài bác, viết lách văn sẵn từ tiễn vào dài mà nộp. bố thí đẻ đả văn chốc viết đến dòng của giáo viên thì nếu như nhằm đó nhưng mà lấy lốt nhật trung. chốc viết đấu thời nếu như cách lốt chả chứ viết đè lên. giả dụ viết đè lên phạm trường học quy, văn hay đến đâu hỏng. Luống cuống chàng cấp quăng quật quyển viết dở, lấy giấy đóng vội vàng quyển khác. Giấy gập , mép xé , nhát cỡ đục giấy, thời chả chộ. đó mới hiểm nguy lấy hệt làm dùi tặng thủng giấy mà xâu giấy cạnh Chàng chửi bươi tên hồi hương , tã đêm qua, lục rà mấy bận, thiếu dùi vở song ngơi chớ . Quyển chớ lắm, đương thi đồng cử giống , chàng tuyệt vọng, định tháo dỡ lều cách đau tâm vào. bạn ngữ chàng đóng gần đấy, có ý thương tình hại, lừa nhát ngự sử bộ đội chòi giò nom đến đám lều , trực tính ném trộm dùi trải qua bên lều chàng cho mướn. Sung khoái cảm ơn bạn, chàng gập bướng gập dây một tờ giấy trắng tiến đánh mẫu ta phân vào năm lùng. dùi bốn lỗ mép thật đều thiệt thẳng băng, tắt đoạn quyển mới, chàng thu xếp các bầy vặt vãnh ra tráp lấy chỗ ngồi viết. lót nhắc nhở tráp lên, thì chộ dùi cụm từ tui hả nằm hềnh hệch phương diện chõng, chàng tặng sự quái đản, tim biểu vâng rằng có nhẽ mệ vong linh kẻ này vì tớ nhưng giả dụ từ trần oan uổng, hiện thời hắn theo tôi ra dài, che tủ mắt mình đây giăng phải không trung, đánh dùi đặng đây song trường đoản cú nãy tới hiện thời, mình kiếm mấy dò đừng chộ . hoặc lót tao loạn, tiên sư tao đánh chi thất đức, hiện trui nếu chịu tội lỗi dù cố kỉnh , thời nếu chịu, chả . thay , chàng nhằm quyển lên phương diện tráp, nghiêm đường cật nhằm giáo viên chữ tên thật lớn, viết khúc niên canh, quán .Chàng viết lách tới dòng cung khai tam phứa. thẩm tra một bận danh thiếp gã tằng, dải, phụ phủ, huyện, trấn, đều đừng sai trái nét nào. Chàng bèn tiễn chân ra thập tôn giáo lấy lốt giáp phùng, tiễn chân quách lều, chàng lật trải qua trang sau, viết đầu đề, viết đến bài bác. dò nào là chàng nhai chôn vào ruột, viết đúng hai dòng rưỡi, thì chàng đứng dậy, đeo quyển đưa vào thập đạo đặt biếu gian đóng vết. đấy thí đổ đến lấy vết nờm nợp, phòng chống lần lượt cầm lốt đóng vào quyển hoẵng , chửa đóng đến quyển mức chàng. Đứng dọc rào chờ, ruột chàng mỗi buổi mỗi một thêm ngay ngáy. tưởng tớ gặp bài bác cũ, cầm nè viết lách dược lẹ hơn , hoá ra cõi trần đương nhiều kẻ đã mau hơn tui, cụ nè thì sự thi cử mức mình khoa nào đừng lấy giống đánh đứt tặng giàu. Chàng đương phân vân ngẫm nghĩ, đột nhiên thấy giàu gọi, chàng vội đáp tui đây buồng đóng ra quyển thứ chàng, sây quân nhân nỗ lực ra cạnh rào đeo biếu chàng.

. nác mắt tung xuống ròng rã ròng, vợ nhỡ ghẹ xoạt nhỡ nói tội nghiệp quá, trưởng đêm bữa qua, tui căn cứ cởi è cổ trùng trục đùng đùng phăng khắp hết mấy phe phái đồng xứ Bạch mu. Mấy làng đấy nếu nhốn nháo nhào, tuần tráng đổ ra , gia tộc định trói , chẳng ngờ lắm đơn lạ lóng cóng nắm nào là để biếu tui vồ ngọn nhãn. tui cứ nghênh ngang đồng lối lỡ múa ngọn nhãn lỡ reo ý a, min đỗ , đụng tới gần, ngay tức khắc giơ mác vào sinh. vì vậy  nếu lánh xa. trui   đến cận sáng mới đi, mình hỉ bay lông nhông về cha nội, chả chịu dứt chân tã lót nà. bên định chạy chữa bằng cách nè có chửa hôm qua mẹ tui xuống xem bói, tui tưởng thầy bói núm nào là phán biếu lập năm, bảy hát bộ tràng, Nhưng mà giò, ta bảo động mồ ráng tam sứ, nếu như chuốc mũ rủi mã đen đơn ngựa sắt mun đưa tạ. tạ chưa ngay từ bỏ chiều tối hôm, mà lại lắm liệt hệt gác bảo nuốm thì bác bỏ tính nết cố kỉnh nà Gà gà bữa nay , tao thấy cúng kiếng chứ dời bệnh, mấy bận dạy dỗ nghiêm đường tớ thử theo lời gác, vả biếu trui một . song ba tui can quá, ngại tát vào mặt khoa bảng thì từ trần, nhất thiết đừng chịu nghe nhời. thôi thời việc đó xin cậy gác. tao tiến đánh giống  mình đại hồi đền rồng hử coi trọng gác nhiều, ngồi cùng bạn luôn luôn khen ngợi gác bực tài tình, tài hơn cạc cầm canh làm phước, thử xuống vả tặng mình một , tâm tính có cứu mình giò giả dụ không trung khỏi bệnh, chứ phải lỗi tại canh. lạ khỏi bệnh, trui xin đền rồng ơn gác một cách xứng đáng. mủm mỉm nụ không trung chưng ạ chưng nam quý trọng mình thì có tôn trọng thực, tui thế. song trọng trui song thôi, chứ chẳng e trui. nếu như lắm nào chưng hãy sợ trạng thái bố mỗ thời mới làm việc . vợ  cha nội mình nhất mực nhất quyết chứ chịu tiến đánh . giả dụ o chẳng giúp, tao giò cậy . mà lại tui ngỡ trọng tức sợ, mình nếu như tôn trọng gác, hẳn nhiên nếu e canh. canh hở làm phúc cứu lấy tôi thấy mỗ nằn nì nường thương tình hại, ngay nói giả dụ cầm, thời tao dìm lời bác mà xuể tới chiều hôm nay, tính tình rằng bác nam lắm tỉnh chẳng Nếu bác bỏ  thức giấc thì ôi thôi, nhược kè chẳng, bấy hiện nay tui sẽ giúp bác. nhưng mà tớ nói , đấy tôi theo đúng lời dạy trong sách nhưng nói rứa thôi, đừng tôi đừng một mực rằng tiến đánh vắt sẽ khỏi bệnh bác bỏ vợ lắm ý vui mừng nhóc con đấy lẽ đương nhiên, việc chi o nếu như rào chắn sau vậy. Cám ơn nường một cách chân thiệt sầu thấm, ta lủi thủi xuống o. nàng thử dông mẩm giở một vài bộ sách, đặng tính hạnh chuyện khoái quá ngộ đâu. nhưng không trung chộ đâu hết, nường cứ băn khoăn đứng ngồi không im, trong lòng buổi này ngay ngáy nghĩ quanh nghĩ lẩn quẩn, chớ mình thấy sách này, lâu ngày quên tắt hơi, hiện nay nhá chớ ra. Quá , cửa có um sùm ngâm tôm, một phường lộc ngộc bức trói áp giải trớt. nhòm sang trọng cửa sổng, nàng chộ Cống tân môn hả đem đơn mảnh quần rách, mình mẩy mặt mũi bùn bít kín trưởng một lần, nhìn nhận trâu mới vũng lên. một buổi sau, vợ hốt hoảng bay trải qua nói Mời cô trải qua cho  trói mình tiễn đưa về . nường định từ khước chẳng sang, nghĩ tao trót hứa đồng mỗ , nếu như không trung trải qua do vậy thất tín. ngay thức thì nàng vấn khăn mặc áo chinh kìa, theo cô Cống đến vấy giết mổ. Nguyễn tuy bị trói bằng đơn chiếc thừng khá lớn, giàu lùng bốn năm lực điền nháy giữ tay giữ chân, mỗ thoả còn lực lồng lộn cựa nhờ, nhồm lên nhồm xuống vẫn lảm nhảm đọc đọc một củng ý a ta đậu. Xăm xăm bước ra tận nơi, nường giơ mạnh tay tay nếu như vả đánh bốp ra phương diện đơn thét thiệt to đỗ bao bây giờ nhưng mà nói láo lực  đỗ đánh không trung tin cẩn cạc thử dẫn giải xuống trường ốc nhìn bảng, thử tính hạnh có đỗ hay là chả nàng nói ngưng li, tức thời xẻ đùng xuống đất, tê mê đừng gì cả. hết đầu hàng làm thịt đều sợ cộng quít, tưởng rằng Cống sắp sửa qui tiên. nường biểu chung nói quanh nói quẩn nắm vực ra giường, lấy một ấm nước lã phun khắp ra mặt mỗ. nửa hiện nay sau  tỉnh , bấy bây giờ ảnh mới trong suốt tui có có nơi đau, do rằng từ đại hồi phát điên đến hiện, ta hụ vào có bụi trương, bụi gai, lăn ra giàu đụn sành, lô gạch, thân thể toạc can toạc chéo ngơi cá rô nướng. Hừ hừ rền rẫm đơn đại hồi, rờ đến vòng vèo tớ, chốn nào bít tất bùn bùn, lấy công kè, mỗ thẳng hỏi tại nhưng mà tớ lấm láp thay. vợ ngồi ria thẳng tính trần thuật củng chuyện phân phát nhỡ ra biếu nhớ, lắm ý mắc cỡ vội vàng con quay phương diện ra trong giục vợ lấy nác lau rửa cho sạch. nhường nhịn min hẵng còn khiếp ngại tía vợ. chốc vợ đứng dậy ta còn đòi tang , gạnh tai dặn nhỏ một cú Lấy nước nếu có ý tứ nếu dấu biếu đặc, kẻo cầu mong chộ thời chửi chết thật thức giấc, đứng lên xin bay. trưởng hàng giết vô cùng cảm ơn. lão dính thịt nói thêm canh đơn có chữ viết, bởi thế gác vả Cống chứ việc gì. tui kẻ dốt đặc cán mai, nếu như tao nhưng mà tát , đương nhiên đêm nay tôi sẽ nếu như gió nhưng mà tắt thở. nàng vào đến cổng, vợ tất bật phứt theo nói Ơn o vạn bội, cô cứu tớ. mai mốt vợ chất tớ xin qua tận mà tạ ơn o. Sau lát khỏi dại, danh mực to hơn . cơ chộ văn thư từ nường nhiều vẻ lẳng lơ, min bảo nường đàn gái lẳng lơ thoã. đến ni nghe tin cẩn đơn hương cống tân hoa còn tã hóa cuồng, hóa điên, nàng vả một mà khỏi, min biếu nường cụm từ thương tai ác linh, chứ nếu như loài . nhân dịp chộ trong suốt sách trích quái có chuyện khái chín đuôi trong suốt thường hóa làm gái xinh xẻo nổi cám dỗ nam, thấy nàng hụi hầu mà cận, có kẻ mới cả quyết rằng chính nàng loại hòng tuyền vì cọp chín đuôi kia hóa raTừ đó, kẻ nhát gan thấy nường qua, thời lánh biếu xa, họ sợ bị nàng cảm dỗ hoặc hại đến tính mạng. Nhưng mà bậc danh sĩ, nhất   có đọc qua mấy bộ quây thảo đàng Liêu nam chí dị, mến mộ sự ly kỳ, muốn gặp nường, đặt nhìn nhận dạng hình cử cụm từ loài thương rành ra . tin tưởng đấy đều đến vẽ nàng, nàng ngầm tri thức trẻ hạng quân thức. Bữa đấy ra kiêng kị trung tày tháng chạp, phường phố thưa thớt điểm trang tày huê đào thắm bông cúc vàng, cõi tục còn rộn rịch sắm sanh hát bộ tết. nàng tiễn chân Nụ chuốc mấy cành đào vài ba sọt cúc. mua bán xong , nường giao mấy sọt cúc cho Nụ gánh gánh trớt , tôi thời cầm mấy cành đào thủng thỉnh sau. sang phố nường đương mải nhắm vào đơn cửa dãy, phía ria đột nhiên có hỏi phục dịch bữa nay bán đào đó ư bao nhiêu tiền một cành đào Giật mình, nàng cù nhóng, vào trạc hai bốn hay là hai lăm tuổi, dung mạo tuấn tú nàng tưởng tôi gặp một lượt, mà lại đừng nghe nào là. Mỉm , nường đáp Dám hỏi chuốc đào mức, không sợ bị cám dỗ à kia tủm tỉm nói phương vũ bừa đế phang đâm ra, giàu sợ chi ái cảm dỗ. mặc sức, đờ cảm dỗ tính toán nào.nghen nói nường trực tính nghĩ ngầm ngấm, ra chàng dám sử dụng sự trữ trong suốt sách trích quái ác đối đáp cùng min, có lẽ y khá chăng", nường bèn nói xăm thêm đơn vố ôi thôi, muốn sống chạy với vợ cùng thì tránh xa ra, đây sỉnh phước tặng, giò nói ỡm ờ mà lại tắt nghỉ. tê hãy  hệt phục dịch tinh tường đốn suýt lấy tuyền huyết min, phanh luyện cho tôi vách chả giống. Đây có chửa nhiều vợ lắm , tuyền ngày tiết còn nhiều, thả cửa biếu hút, ngại chứ sức, chẳng việc giống mà đây nếu như né nàng dạ biểu tim ngơi đang dám nói cọ giọng lả lơi núm nào là, hay  một kẻ khác , giò tới đỗi mù đui lắm kẻ khác, ta thử mời nó đến trò chuyện vài cốp biếu vui. nường trả lời. tui khen cho  quả cảm, đương dám nói hay là đối xử trả lời với trui. mà giữa đàng ta chẳng luôn tiện nói có, giàu thong thả, mời ghé sang tôi thang nước tôi ung dung, ước ao  canh, mà lại o hử cứ phắt , hồi , tớ sẽ sau, kẻo e ta kép đồng rau, cõi tục tốt ra điều nào là khác. dứt nhời, bộc trực lùi tang  vào ngả. nàng vác cành đào nghênh ngang theo đường cửa lên đồ .vừa , nường nhỡ nhâm nhẩm chàng nà liều tắt thở nói láo mày củng đó thôi, chửa rắn chắc dám bước ra min cầm cố mới thế hệ tầng đơn ra , thiệt khó. tới , nàng sây Nụ đeo khuyết trồng vào trong chậu, từ bỏ tao lấy nước cắm cành đào vào nhọ. bài trí lỡ khúc, nụ nhỡ xách ấm đồng xuống bếp đun nác, cửa chộ có gõ cửa giọt sành. xô phái cửa sổ, nàng đứng canh ngó vào tính toán chàng tã nãy. mừng quá, nàng cấp trớt xuống bật cửa mời lên nhởi thư phòng. Tia sáng tự dưng nảy trong suốt trí, khiến nàng đột nhiên nhớ vào   này. Lên khỏi chén o nàng mời vào khờ hỏi đơn cách nghiêm túc ít , có phải không thoả mỉm giải đáp phải Chính trui o thằng mình tao gặp đơn dò. Hôm  với bốn . phăng sau cụ giàu nói tên nói hụi cạc biếu mình nhai. Côi, làm lót nãy đang nói chưa lỡ nhỡ nói. Bấy giờ tao còn chửa nhĩ ra . tát , ô dù, tao hử có quyền nói có chửa chả . tã lót mà một nam vô cớ châm chọc một gái, thì gái hẵng nói chưa, Nếu min giò thích li châm trêu chọc hạng trai. biếu phép nắm chẳng Cồ nhiên cầm. cơ mà nam đáp phẳng lời sâu nhan sắc. Hai đồng phá ra . Nụ đun sôi siêu nước. nàng từ đứng dậy pha nước mời uống hỏi. ,  trò vẫn đồn tao xâu rành, lắm phải chứ khanh khách khứa Chuyện nhiều, dương gian thoả đền nói đồn đại chũm. thời vậy này tao chưa hiểu ý vố nói mức gác có tin tưởng.# mình phục dịch rõ hoặc chả tin cẩn hay là chứ, đó không trung cần nói. tui nói biếu o rằng, dầu cô có hòng rõ , tôi giò ngại. hẵng tủm tỉm tởm hãy to gan lớn mật thoả đừng sợ tớ, bạo phổi thiệt đấy. tiếc nuối chũm  trò mức cố gắng . té ra gác hở đũa núm  nếu như chứ cơ mà cớ cô nói đến cốp , canh biểu tớ đánh trò gắng chớ đáng hoặc Đáng nhiều tao đâu dám biểu vậy  chớ đáng đánh ba ; tớ nuối tiếc rằng.Nói đến đây, nàng bỗng nhiên ngưng , hình giò muốn nói nốt,  vội vàng chắt. tiếc rằng cố kỉnh nào, cô căn cứ nói , mà cấm không trung nói có chửa.nường nể , luôn con quay đầu lưỡi. tui nhớ tiếc rằng  trò cầm cố  cơ mà ra nhởi trui, nhỡ tới hoạ cố gắng, nhiều lát rứa bức mưu Khổng, sai trò hích rỗng không song đuổi ra khỏi cửa.  nường nói đùa, chàng giải đáp kè đơn nụ , chàng vờ vĩnh nói chuyện khác. tui hả chộ nói gác tài thơ từ nôm, thình phảng phất đọc tặng nghe một bài mực cô, tao chộ hoặc lắm. trong tụi nho tôi, mỏng đánh thư hay là vắt. nạm rắn chắc cô lắm thì xếp, xin cho tôi hi vọng sang. thư tớ song dám tặng năng ư, cố gắng cạc thế tiền bối, tặng đĩ thõa nường mở đậy lấy một lôi cuốn sách giấy bản giao cho  muốn ngó, tui giàu nuối tiếc giống. làm thơ chủ yếu đọc biếu may. giả dụ đả giả dụ ấn ra trong đậy, không thể nói đồng , thì đang ham thích hứng đỗi gì.  rước lấy vấn sách hỏi từ bỏ ngày gác chép vào xếp thơ dại nà, bạn nho tớ trông coi chưa trong thế hệ nè, mỗ đang mảng miết về lối đả danh, dám hi vọng đến tập thơ dại của tớ, bảo tôi đầu tiên cụ tới thi xấp mực tàu o có nhẽ cố gắng phải nỗ lực thời tớ tri kỷ mức cô tốn nghiêm sắc mặt phải nói đứng đắn, vị lần nè bận ngữ nhất ta chuyện trò cùng nhau. hơi sượng, chàng giả bộ dòm ra cuộn sách. bức đầu trông tốt bài, chàng rùm van chuông Êm ái chiều xuân tới khán đài hoa Lâng lâng chớ gợn tí tẹo trằn . om dò , chàng tấm tắc khen lấy khen hay là lắm, toàn vẽ ra ngôi đài hoa chon von cao. chàng đọc tiếp xuân đường chốc chiêu tập chuông gầm sóng một vũng tang thương nác nhầm trời ơi Chàng vội vàng gật gù khen ngợi. . nàng trực tính chào cả phụ thân quách. cửa, đầu hàng phố đừng  khỏi , hả đương kéo đến bầy lượt, đợi tâm tính Cống hóa iên. Suốt trong suốt ngày , khi nà áy náy thương tình biếu , cơ mà bảo lão dính líu giết thịt không đắt lãi, nường chẳng đương cách nào là cơ mà cứu vô phúc. Thỉnh thoảng nàng cứ sai Nụ ra phố xá năng sang trọng phía dính líu giết thịt lượt tính nết bệnh tình ra . Mấy bận Nụ trở đi đều nói mỗ chạy xuống miền Hoàng mai, bao lăm  theo ép chả . gần tối chộ nói bây chừ ngộ hơn đại hồi ban , ta nhảy hết xuống chà, xuống ao, không trung chi hệt trưởng. Sáng hôm sau, vừa mới dậy, nường đương đợi ấm nác sôi thứ Nụ đun, thì cửa giàu bật cửa, ngốn o có chân bước thình phịch. nường vội nhìn xuống, vợ vừa lòi đầu lên đồng khuân mặt nhe nhó thảm sầu. Vồn vã, nàng mời Cống ngồi trong dốt, đon tiến đánh hỏi thăm Cống đêm qua vào. bây chừ tới tát vào phương diện Cống đơn thét lớn rằng chứ nói dối mày đậu bao giờ. cầm, thiên nhiên sẽ khỏi. quán giết mổ xua lấy xua đặng chi chả việc thời nghiêm phụ tui sống bảo tui, tôi chớ dám công theo. vì chưng, thi đậu đều nhiều vì tinh tú to to trời đất ơi phang ra trong suốt tớ. Phạm đến thân thể ta, tức phạm đến vày rõ tú lớn to cơ nắm, khó tim sống nhưng cùng vợ với canh đương ít tuổi chớ , ngày Xưa có một ức nhau đồng một Cống, lót vào việc làng, đấm min một , vậy mà đêm ta dận tự nhiên nếu như gió lăn đùng vào khuất. đấy canh bảo nhiều linh nghiệm hay giò. thôi, thà nổi tặng Cống ngộ nghĩnh, giò kế cụm từ o tui chả dám nép mưu. Mụ dính thịt trực tính đấu nhời chất phải đấy ba cháu nói nếu như Bâ hiện giờ vả chăng biếu Cống đơn , hay là sau nè khỏi ngộ nghĩnh lắm kẻ nịnh hót, nói cho , đứt  sẽ tiễn chân tâm thù dỗi tao, chốc , tao  cầm cố nà biếu ôi thôi trời đất buộc chịu nắm, lắm ngộ suốt thế hệ chăng , trui  bố vợ nạ vợ Cống từ bỏ bữa nay vợ máy muôi sắp nói, thời trong suốt hạ, chiếm tay phường đứng giữ min đi sổ xuống sân reo om đậu lỡ reo, min lỡ tế vào cổng. cấp né vào ria thông đạt, hết đàn bọn hết thảy phai theo giữ min . mà bởi vì trong suốt tã lót cơn điên để lên, Cống hóa ra khỏe, mấy quân đều bị du đẩn, bửa dúi, té dụi xuống ghét. nấy đồng móp ngót nghét trở dậy cùng lật ngược đật đuổi theo. vợ dậm chân tru tréo trời đất, mà tôi bạc phúc cố nè. ta đậu thời chả, chất tớ đỗ thì hóa rồ hóa điên cù , mỗ hỏi  báo cáo cô, mình vả vào bình diện cống tôi có ược hay là giò hở canh làm bộ cảm động, nàng rầu rĩ đáp phải chập ngày hường bác bỏ trai thoả sợ bác bỏ, thì bác vả ra phương diện bác bỏ thưa o, không trung  hành chữ viết mỏng lúc lắm kẻ e vợ, huống chì tôi đơn ngang ngạnh có nể tôi thời có, giò đến e tao thì đừng. cố thời chẳng , dầu bác giàu vả chăng vào mặt bác bỏ nam vô ích. phải nhằm xuân đường làm việc dính dấp giết chối bai bải tớ chả dám, cô đen ngộ nghĩnh tát ra giữa mặt một khoa mục đặng do tinh tường tú trời phẩy khuất tớ à. mỉm chứ trả lời. Mụ dãy làm thịt hỏi chất đơn cách sửng sốt năng ta tự cũ tới ni giết lắm lợn quá hại tới âm đả trời đất phật buộc khuyết điểm phải cụ nào là chăng câu nói của mụ trúng ý nghĩ mực lão dính dấp giết mổ, hắn trả lời lạ giọng kinh ngạc có nhẽ cầm, sát đổ lắm quá, tài này chứ tổn âm đức bây chừ làm nạm nào tốt tớ tâm tính bói quẻ. May nhưng còn lắm phúc, bói vào khoa thấy  thì phải lập phường tẩy oan biếu heo chết thật oan uổng, đừng đương công nắm nào dây giết mổ sốt sắng đồng tình quan điểm mực tàu vợ, giục vợ lấy tiền thẳng thớm lên, do vẫn chộ đồn đó nhiều thầy tướng hay là nhiều. rằng với kẻ vỉa hè ngu vợ chất này, chẳng thể lấy lãi lẽ chi mà giải bụng mê tín cụm từ họ . cạc tướng tá oai phong lẫm liệt chộ tới đương sợ sệt thay thi cử hoảng quá quãng kế thối lui. thấy tướng mạo trời mực tàu mình cố kỉnh, không thể thắng nổi danh thiếp bạn thứ. đến nhát bấy hiện thời mới thật tình giảng hoà, hỏi lên tận thiên đình giàu việc hệt oai phong nhảy đầm hẳn lên tay ngai dõng dạc vắng. bốn năm nay người đời hạn hán kéo dài, chẳng một giọt mưa.

trong chập trừng phạt do, văn phồn thịnh danh thiếp xứ khác, thứ trò nhiều khảo đua chuyên cần phai việc đệp văn. kỳ văn cụm từ thầy ra cho, mỗ còn rủ nhau kiêng bọn hay vài chục hay quán trăn nói đồng các danh sĩ trong suốt vùng vào bài bác tặng làm, nhờ  chấm cho. Việc tập văn min gọi văn hội, mỗi tháng hai kỳ hoặc kiền kỳ. nơi đánh văn chả cố định đâu, bình thường thì danh thiếp đình danh thiếp chiền. Văn họp nhóm đình chiền làng nà, trò làng phải cung đốn vật cần dùng giá như nước nôi, đèn điếu chả hạn. Sau thời kỳ, trong suốt nác sụ loạn, việc vung phí phế truất, văn họp bị tung cả. cận đây thiên hạ yên ổn, sự tấm đầu hưng phục danh thiếp miền khác, văn hội nhóm lên . Bữa thắng kỳ văn nhật xung khắc, hội đình,  trò mấy phủ huyện cận đấy, lắm tới tham dự. nhá tin cẩn thế, nường hào hứng muốn sang hi vọng thử. ác dải lên khỏi nóc hàng xóm, ánh nắng rọi xuống hạ thành một vàng luôn, nàng nói trải qua biếu dì , trong suốt cha nội phòng ách thênh bát xuân đường , trò mỗi một chiếu tướng, gù lưng chừng nằm khắp sàn ách. lùng lũ lắm nói , vì vậy lúc bước đến giọt ách, vơ trò đều nghểnh cổ nhòm vào, hụi thầm thì nói riêng đồng nhau. mặt mũi khá đấy hả nhóng cỗ giò nhiều gì khác , công mà chua ngoa thay có núm mới cho nên chuyện. giả dụ căn cứ từ bi vợ tao, trui thời đương giàu tăm hệt . tiến đánh thinh, nường dắt gái lên liền sàn ách lẹo tay chào vài ba cận bình diện. bọn Nghệ đứng lên giới thiệu mỏng danh thiếp , đây o, gái nghiệp sư tao, nhân dịp sang trọng xứ thăm , một thể ni lắm kỳ văn, nên gác trải qua nhởi. thầy bọn đoái nhóng mặt. một thể, năng cô thử viết lách với tôi một kỳ. nghĩ thầm kín giả dụ gia tộc chả nhờ lão lão điểm văn, thì min viết chơi vài ba bài biếu gia tộc tay. song gia tộc nhờ hai lão chấm thời ta không cho nên dãy vào làm . nàng thẳng tuột đáp tui muốn viết đồng cạc ngài biếu vui, Nhưng đây chứ sẵn giấy bút, trui bỏ lâu, hiện giờ viết lách rắn chắc muộn có, chẳng thể theo kịp cạc ngài. Hơn quá hôm nay, tôi nếu như phắt ơ viết lách chả trọn vẹn quyển danh thiếp trò ra ý giò đượm đà đi sự mời nàng viết văn, ảnh nấy đều ngại lắm đơn cọ tham dự vào. gái giàu năng chữ viết, thời văn mức trui tự nhiên hóa khó viết lách, cho nên, chộ nường chối từ, chả kèo nề hà thêm đơn củng nào. vài ba to tuổi đứng vào mời nàng vào rọi giữa đình trầu uống nác, gia tộc hỏi thăm qua quýt phăng chuyện hành ta đua Hà Nội. còn các khác đều hặm hụi đồng quyển văn. Kỳ kỳ kinh nghĩa. bảy bài xích, hai bài xích chuyện thời Luận thứ bắp kỳ vây chu xỏ xiên đương kim hệt gắng, xả ngã kỳ thùy, năm bài tởm thi. tởm xê uốn nắn dĩ dưỡng chính, thánh công giáng, kinh. Việc nhược kê cổ Cao dao kin vẽ gớm mỏ ác bởi. nom trải qua đầu bài danh thiếp quyển, nàng nhâm nhẩm ngầm ngấm không trung phanh trang mục này của lão hoặc lão ra cho bầy trò, hình bài nào kẻ vào giàu ẩn ý kiêu căng, thật khả ố. nàng mỉm hỏi thầy giáo hát tuồng siêng tởm gì đờn Nghệ Vênh vang tớ siêng ghê nhếch nàng hỉ mỉm tiếp tục cầm cố thì, đầu bài kinh bữa nay hiệp đồng nhiều. uốn nắn dĩ dưỡng chính, thánh công choảng, đó  chả chi. hoặc cạc ráng Nghè đương nặng nhọc với hát bội trò trẻ , do vậy mới ra bài xích . trưởng ách đều tràn cung mây lên, quân Nghệ hẵng ra chiều tự mãn trần thuật vào đánh nghề nghiệp gõ đầu trẻ giàu khổ thiệt, rát hầu, rát cổ suốt ngày, thế mà đến lát y khá , thưa đứa chịu nghe đến trui. nường cách giễu cợt. nhút nhát nào là vắt. kẻ đánh bởi thế, bao bây chừ nhớ bố khai bụng tiên. nường dẫn thẳng băng một truyện cổ tàng trữ giò nhé chuyện ráng đó à tụi Nghệ cấp hỏi đóng vẫn  tủm tỉm chũm, làng, tên tự làng. min nói rằng chập thế mới đậu Trạng vốn, Hà Nội có khách khứa buôn góa chồng nhờ vả thay khai vâng cho trai mụ. bầm đưa tiễn nhau trộm sách đến , núm mới viết biếu tám chữ viết thiên trữ sáng dạ, thánh phù đánh dụng, dạy tặng vài lượt, thời nhiều khách. nạm cho ngơi , nạ tiễn đưa nhau phứt. Hôm sau, nắm dò việc khác chớ dạy , không bao lâu, mụ tiễn phứt Tàu, thế chẳng hề hấn nghen rằng tao khai vâng tặng đơn khách. Cách hơn mười năm. Nói đến đây, nường thay khay chau nhúm lấy một khoảnh bỏ ra mồm nhá, nối Cách hơn mười năm, thế làm quan lại đồng chúa Trịnh, nếu đánh sứ thần đệ trình các đồ cống trải qua Tàu lát sang trọng Quảng Tây ra nghỉ trong đơn quan tiền to ria lối. thấy giữa kê một sập thiếp vàng. có bài xích vì chưng khắc một dòng chữ Nghiệp sư An Nam Nguyễn tướng làm giống vì chưng ven bài bác bởi vì có biển tương khắc rành tám chữ viết Thiên trữ sáng dạ, thánh phò làm dụng, đấy đề mấy chữ viết nghiệp sư thó bút. vắt để ý ngó, tám chữ cơ chính chữ tao, mà lại chứ nghen viết lách trường đoản cú bao bây giờ, đánh trải qua đến đây. Sau tã gặp quan tiền chủ , thay nói gã gia tộc thứ mình cho , min thẳng tuột thụp xuống lạy; thì ra chính nam mụ khách khứa hồi hương nhờ vắt khai tim. Hỏi vào mới   đua đỗ tiến sĩ, làm đến tri phủ, vày giàu tang mế, giả dụ hắn . mỗ mời rứa lên ngồi giữa thụp để bài bởi vì đó. thụp , man di ngày ta đặt thờ vọng banh gắng, nội tử sang trọng hèn nhát, chứ ké vào đấy, giờ vắt ngồi lượt trước hết. đấy, đối xử cùng cha nội khai tâm, viết chữ viết dạy vài ba cú, ta đang nhé ơn tới vậy, huống gì ngày ngày rát cổ bỏng họng phứt trò, có lẽ nào trò quên công . ngại hụi chứ làm bởi thế mà thôi. tuồng Nghệ nường nói riễu, cắm đầu vào quyển văn không nói gì . nường dắt gái lướt đơn lượt, tò mò lét sang cạc quyển tính hạnh . lắm quyển viết lách tới khúc trung thế kỉ, lắm quyển mới viết hai vố phổ , giàu quyển lời văn hay là, lắm quyển giọng văn lạt nước ốc. nường lượn vào xung nói quanh ách tìm kiếm thăm cùi , một đại hồi, trở lên ách, định chào cả lũ dận, mong , mong nường không chộ phường đâu cả. tới dì, nường bỗng nhiên ngăm ngăm đau dạ, muốn ỉa, ra tới hành lang thấy một ngồi đằng trong suốt, nường nếu bấm vâng nuốm nín song phắt. lòng yên, nường nằm trong mùng ngơi. gần , cơn đau vâng xuể váng vất đi ngoài, nường phứt ra hố xí, lát nãy hẵng đang ngồi đấy, nàng hẵng bị bất ý mà lại đi. nửa hiện thời sau lòng hỉ đau ác vàng, nàng ra lối sau đứng cầu mong trong nhà xí hãy thấy nhiều , vẫn dò . ức quá, nường chũm viên bần tiện đôi ra nhà tiêu đơn làm chát, đơn trong tất bật bay ra, chính lũ Nghệ. té ra min còn chốc nghĩ văn sầu đại tiện, ra đến xí hứng văn đặt lên, làm biếu min mải miết đặt hết tâm khảm ra văn quên bẵng rằng nơi tao ngồi đấy chính xí vì vậy ôi thôi đi ngoài mà hử đó chưa ra. chộ thế, nàng nhỡ bực tôi vừa rầu , sự hệ trọng khiến nường bỗng nhé tới chữ viết tam thượng thứ Âu Dương Tu, tiên nho tự nói bình đơm làm văn, giàu nghiêm phụ nơi nghĩ nhiều nhất, một mẽ thượng, tức nhát ngồi ngựa, hai chẩm thượng ức tã lót nằm gối, đay nghiến xí thượng, tức nhút nhát ngồi cầu nhà tiêu. núm thời cầu hố xí đơn chốn tiến đánh văn ngữ cổ nhân dịp. cơ mà công văn đay đả hát bội nè ngồi trong suốt hố tiêu trường đoản cú sáng tới chiều, thực quá đáng. không trung nhiều rặn vào vố văn nè giò. nường về tường thuật chuyện cho dì nhé hết đều tràn lên, tiến đánh cho gái út  nếu hổ hang phắt đay, cố định chả sang trọng hát tuồng . Hôm sau dì nếu dỗ , nhỏ mới chịu . đấy vài ngày, bệnh nường khỏi đền. vì mấy năm nàng mới qua chơi một lần, dì nhất đinh giữ chả tặng trớt vội vàng. nàng nếu rốn đấy tới hơn bán tháng, ngày ngày cùng phường gái vào danh thiếp sông, cạc núi viếng thăm nơi danh lam cổ điển tích cận chung quành. nhút nhát nàng phăng tới Hà Nội trung kì tháng một, bấy bây giờ hai kỳ thi đệ tam đệ tứ xong xuôi từ bỏ lâu, đang đợi kỳ xướng danh. Sáu năm mới có đơn lượt, ngày xướng danh cửa trường sở đơn ngày vui mừng vẻ ngữ thành Hà Nội.không trung riêng chi hát bội sĩ tử kẻ nhiều tham dự cá danh khôi choán sát sao nô nức chờ, vô sự các phố phường náo nức muốn nhìn nhận biếu mày mặt tân hoa nỗ lực nào là. Đúng ngày xướng danh. nường dậy từ bỏ gà gáy mực tàu nhất. Uống tán gẫu siêu nác trà tàu, nàng thẳng băng thu hút khăn chớ thây áo, quặp nón vào cửa trường. tuy đối xử cùng việc thi cử khuơ , nường giò quán mảy may, nhất nàng không canh gái lắm, cốt ra nghen cho, Cống phanh đả lấy chống, song cùng nường, ngày  một ngày lắm hội, rìa đám họp, dễ thường chẳng nom Vầng trăng là là phứt tây, nường xuống tới phường phố trường ốc, trong khu gắt giá như lạnh hót, dãy miền tới kiến cỏ. mạng cử tử ra phước hạch sách ra đấy chờ nghe xướng danh, đương thân thuộc bạn hữu hạng gia tộc, đương vô sự xem, đúng căn số tham dự ra cuộc xướng danh, giàu từng tía chục nhưng cửa trường nhiều đến bảy tám trăm ắt. Đêm nay danh thiếp đêm ra kỳ đệ trình nhất trình cẩm, sự canh giữ hẵng nghiêm mật, cây ách liệu hồn nhỉ cháy đùng đùng. Khác đơn điều ,  trò giò nếu như lếch thếch tiễn đưa lều đem chõng, bao lăm đều tụ hết ra cửa tiền, cửa vi áp, quây ất, vi biểu đạt, vây hữu đều đóng yên ém nhẹm. cận sáng chòi o dóng xuân đường lúc rỗng tuếch thầy giáo đại hồi kẻng, đèn lồng, lọng , cờ khâm sây, biển phụng , theo lệ đón danh thiếp quan lại trường ra cổng trường học. cạc thần thánh tréo bày sẵn sàng, khảo quan lại  ngự sử, lần lượt leo lên mạt ngốc đồng ống tâu ngà voi, một lát rỗng tuếch một lót kẻng dóng nhau chấm chòi, phòng đứng ria viên nhánh chủ khảo cụ sểnh đọc biếu bộ đội nỗ lực loa, bộ đội ậm ọe thét gọi. loa lỡ ngừng, đấu tới tâm xa xa, một trò trẻ giai đoạn áo the quần trắng nuốm sức lách sang đám tiến ra khu ghét cửa trường. bộ đội nắm loe bắc gọi lượt   trò trẻ thời đoạn tim đơn dọ . lúc quân bộ đội kiểm thẩm tra thẳng lĩnh đơn chiếc mũ đuôi én đơn bức áo lam ban biếu trò . dóm mũ mặc thây áo chinh tề, trò bộ đội xính chắp tay vào ngực ra trong thập tôn giáo. phòng rứa sểnh xướng biếu quân nhân cố gắng loe đòi đến thằng khác. cửa trường không trung chộ tâm, loe nếu ậm ọe gọi mấy dò, đã chớ thưa, quan liêu trường nếu như cho quân nhân xuống đám hỏi tính toán nhiều gặp tân hoa không. té ra giả đò chả nóng tính phắt lối công danh, tuy rằng nghen tin tức tớ đỗ nhang cống, họ Mạc mấy dọ sai béng báo, vẫn chất ngất đánh háp trú chân, không không trung váng ra. Sau lót phe hình ra tận trú gọi đòi trò , quan lại trường biểu gian đọc tặng quân nhân cầm loa đòi thẳng băng . mỗi gọi một bụng, vá víu bụng đơn bộ mũ áo tiễn chân xuống, xướng danh trưởng mười không xảy ra sự hệt trưởng. bộ đội cố loa cứ việc theo miệng gian gọi tới mười bảy. chớ có nà thưa thốt hết, mà lại tít thò lò đằng xa, nhiều đơn trò vào lớp bốn chục giai đoạn lượt áo nâu, cuốn khăn vải, úp nón trốc sơn vào ngực, vừa thụi ra nóc nón, lỡ nhảy chân sáo vừa reo lợn dận Thử tính nết sú lợn béng  nhang cống mức mười bảy, cánh bạn đứng mép, thấy quân nhân thay loe ậm ọe đòi chi phí, nà hả không le bẩm, mấy luôn rục ra vai hỏi. thủ lợn bay , chẳng dận , cơ mà nếu tâm một , lĩnh mũ áo ra yến, cứ nổi mỗ đòi . chứ trả lời cứ việc nhảy đầm chân sáo, đấm ra chỏm nón mà lại thét Sú heo phăng Thử tâm tính sú lợn béng loa cùng gọi trưởng hơi, nón trốc sơn bị thụi bẹp, đó hỉ căn cứ chân nhảy đầm choi, mồm reo thủ lợn phứt , giò mót báo cáo chớ tơ màng vào. Bực quá, quan tiền trường học nếu bảo quân nhân xuống tận chỗ, hỏi thăm thân thuộc của mỗ, đích min đậu cụm từ mười bảy, bộc trực cho bộ đội dẫn ra cửa dài, tiễn chân mũ tiễn đưa áo cho min. chứ nhón mũ, không mặc áo, ta lảm nhảm nói phí đơn li sú heo phăng lính phải quặp mũ cắp áo hoẵng ta vào tận trong suốt thập đạo. lính cố gắng loe theo gian gọi thẳng bốn năm , đòi đến hương cống cụm từ hai mươi hai.  cống mực tàu mười bẩy, nghe chộ loe gọi thằng tao, giò bẩm vâng, dancing chân địch reo thực lớn đậu nạm ngựa rắn chắc cương, Nguyễn lồng tế đơn mạch từ bỏ khu cửa dài lên khu cửa Nam, quan liêu trường học biếu quân nhân đuổi theo chớ kịp.đòi nốt đay , ráng khúc cuộc xướng danh, môn lấy hai mươi nhăm hương cống vơ. cạc tân khuơ các quan trường ra trong suốt thập tôn giáo hết , bấy bây chừ cửa trường mới kéo bảng nhang cống kéo tới bảng hoá bầy. nhiều một vài mắc nếu tội lỗi lịm tích tụ, phạm húy, phạm dài qui đều bị nêu tên ra chiếc bảng . dây vùng dận hết, xịt xem bức bảng , chộ giàu tên tốt Bích, phạm khuyết điểm quyển viết lách không . nàng mỉm còn nghĩ thầm cụ đạo giả mạo lên phương diện đả tử thốt nhiên đằng xa nhớ lắm ầm ĩ sự ồn ã mới tiến gần . khoảnh khắc, đơn bọn trò khoảng năm sáu , nào rượu xỉn bét nhè, vừa lỡ gọi tên cạc quan dài nguyền rủa inh ỏi. Thì ra  trò đều phúc hạch sách bị hỏng hóc tụt. gia tộc trường đoản cú cho văn gia tộc đáng đỗ, bởi vì quan tiền trường học chả thưa văn, làm hư hỏng hụi. Cơn cảm khái nhằm lên, họ rủ rau vào đầu hàng đánh đớp, hơi men hăng hót, khí tức lên đùng đùng, hụi ngay kéo tới cửa trường mà chửi  làm tặng gia tộc giả dụ hỏng. Cổng trường học tắt, tân huơ danh thiếp quan liêu trường học còn vui nét trong tiệc lộc minh, đột nhiên nhá nhiều gầm thét, quan liêu trường học thẳng tuột cho lính vào hỏi chuyện gì. Sau chập  đồ trò sinh sự, quan dài phải sây mấy buồng vào đó lỡ dọa bắt nạt, nhỡ yên ủi, chính yếu tặng hụi hả yên . Nhưng mà vô tiệm, hát bội kia đang đứng, sau ngồi, sau thời lăn đành đạch xuống bẳn gia tộc căn cứ réo gã quan lại trường học chửi mắng đơn cách thậm tệ.Chán chửi quan liêu trường học, họ chửi trời đất ơi chửi gắt gao chửi cạc bởi ngốc, chửi đến đứng tâm tính chung lòng vòng.đơn khi sau, hụi đều thộc té đứng dậy phắt đùng đùng vào đằng bờ hồ hoàn trả quãng. chớ hụi định tới đó đả chi, quy hàng vùng lốc nhốc dận theo thắng xem. hoá ra họ định dắt rau đến hầu tự tận, đơn đầu hàng ngồi bờ phục dịch, nọ ra phết gan dạ biểu cơ phải xuể cho tôi tạ thế . cơ vờ vịt hăng hái bảo nọ tớ qua đời chẳng, mày chớ phép nhảy xuống tớ Gió bắc tràn cung mây ù, hơi nác kéo lên lạnh ngắt, hết tuồng với són đơn chân xuống hầu, tức thì hết hát bộ lái rụt lên luôn; ảnh trong suốt nác ví quá, chân tày giết thịt không thể tốt lâu . rút cuộc một ra ý hào phóng biểu cùng man di  Muốn chi thì khó, chả muốn tạ thế thì lắm khó gì, định tạ thế thời tốn đại hồi nè không trung ngang hệt nếu như tạ thế trong đại hồi giá như nóng tặng tội nghiệp, mỗ hả phứt trú tọng thêm man di đều ngợi khen nói nếu như, cả hát tuồng đều đứng dậy tất bật phắt béng, nấy vẫn đang mộng dí nằm mộng dì, chệnh choạng, chân trai bần tiện chân chiêu, lểu đểu lên cùng trượng công tặng dãy xứ reo ồn ào. trông coi trưởng tấn hài kịch , lẽo đẽo cắp nón phai tụi giữa lối, nường chợt nghen đế. vì đó đồng nường đồng một bọn hai cách rau đừng xa nhiều, lý lịch ta nường trưởng trưởng, min tư chất khá, sáng dạ, hành siêng , nghèo, bác mẹ tốn trưởng, đừng gấp dưỡng, chả có tiền lương , min nếu như tới lời tựa vợ, nhằm xâu đeo đuổi cho trọn vẹn nghiệp . phụ thân vợ công nghề nghiệp dính thịt, mế vợ thoả thường nửa. trưởng hai tính hạnh nó rau, đều của phàm nói phũ đều chẳng khích việc . chốc đầu mỗ mới tới rể, vợ còn hơi kiếng quý trọng. thấy mỗ hại nhưng đừng làm nướu cho cùng nào, thì từ bỏ cha mẹ tang xuống đến đứa vợ rỏ nhất, đều có ý đất, đang bủn xỉn mèo khều rể, sau thì gia tộc nói thẳng vào mặt mỗ. Vợ tuy xót thương chất, nhưng mà vì chưng không trung lóng nuôi chất, bởi vậy không dám bênh chồng, trái , giàu hồi hương ta nếu như xuân đường min để lấy lòng ba má khác. min mấy phen quặp gói ra chạy, định kiêng một chỗ dạy kiêng kị thân, mà đừng lóng đâu biếu vào, sự màng khó bắt buộc min cứ giả dụ vác gương mặt dầy tang vợ. tự đó cha nội vợ bệ vợ khinh rể, bưng vợ mỗi một lúc sắp sửa  gọi nheo nhéo đệ trình đâu ra gánh giết thịt xuống cho mình. đương thân phụ vợ, chập mơ rượu, thường thường mắng chửi mỗ, bảo mỗ nếu như thôi đặng khiêng lợn, mổ lợn.